Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 308

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:36:44
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ta biết rõ mẹ của mình, dù bà ta luôn miệng nói yêu cô ta thương cô ta nhưng chắc chắn bà ta sẽ không gánh tội thay cho mình, vả lại còn vì để giảm tội trạng mà khai cô ta ra.

Thế nên cô ta đành phải ra tay trước.

Trên đời này, chỉ có người c.h.ế.t mới không tiết lộ bí mật.

Mẹ của cô ta qua đời rồi, sau này sẽ không có ai biết là chuyện cô ta đã g.i.ế.c Tần Ngạn Thành.

Còn t.h.i t.h.ể của Tần Ngạn Thành, cho dù công an có biết t.h.i t.h.ể của ông ta bị vứt ở đâu thì cũng vô dụng.

Hồ nước đó vừa sâu vừa đục, không thể nào vớt t.h.i t.h.ể lên được.

Nghĩ vậy, ý cười ở khóe miệng của cô ta càng đậm.

***

Hôm nay Bạch Du ngủ rất say, khi cô thức dậy thì đã là giữa trưa.

Giang Lâm không có ở trong phòng.

Cô ngồi dậy, chợt cảm thấy miệng có chút đau, cô bước tới trước gương để xem thì thấy cánh môi của mình đã bị cắn rách.

Bạch Du còn nghĩ rằng cảnh trước khi ngủ là ảo giác của cô, không ngờ Giang Lâm lại thực sự cắn cô.

Người này bị sao vậy?

Không phải chó con, sao lại cắn người?

Bạch Du sờ cánh môi, vết cắn không giống dấu dâu tây, không phải cứ muốn giấu là giấu.

Cuối cùng không còn cách nào khác, cô đành thay đồ rồi xuống lầu, tránh phải để mọi người chờ cô dùng bữa.

Bước vào phòng khách, cô nhận ra cả nhà dòng ba vẫn chưa trở về.

Có thể khiến Giang Khải Bang ở đây mãi mà không chịu về, đương nhiên không phải vì cô và Giang Lâm, mà chắc là vì cầu xin cho Giang Khải.

Bạch Du thầm đoán.

Trái lại không thấy bóng dáng của chị Phúc đâu cả, chắc là đã rời khỏi tứ hợp viện rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-308.html.]

Chu Thái Vân nhìn thấy cô, bà ấy vội vẫy tay nói với cô: “Du Du tỉnh rồi đấy à, cháu có đói bụng không, đúng lúc tới giờ ăn cơm, mau qua đây ăn đi.”

Giang Hựu Hàm nghe vậy thì cái dẫu miệng.

Gì mà đúng lúc tới giờ ăn cơm, giờ ăn cơm đã qua lâu rồi được chưa?

Nhưng không biết ông nội bị sao nữa, cứ cưng chiều Bạch Du suốt, không cho mọi người lên gọi cô, để cả nhà chờ một mình cô xuống.

Thật là quá đáng!

Nghĩ vậy, cô ta trừng mắt nhìn Bạch Du một cách dữ tợn.

Bạch Du ngồi xuống, đúng ngay lúc thấy cô ta đang liếc mình, khuôn mặt nhỏ cau lại, cô giả vờ đáng thương nói: “Có phải là cháu đã thức quá trễ không, cháu thật lòng xin lỗi mọi người.”

Chu Thái Vân vội an ủi: “Không phải không phải, mọi người biết hôm qua cháu mệt mỏi, vả lại ăn muộn một chút cũng không sao.”

Sáng nay bà ấy đã nghe về chuyện của nhà họ Bạch, bà ấy cảm thấy thổn thức vô cùng.

Bà ấy không quen biết với Tần Chính Nhân, chỉ nghe nói bà ta vừa ly dị không lâu, có thể khiến nhà họ Bạch vội ly dị ngay lúc đám cưới của Bạch Du, vậy chỉ có khả năng là bà ta đã phạm vào một sai lầm rất nghiêm trọng.

Chẳng qua là xưa nay bà ấy chỉ để ý tới một phần ba mẫu ruộng của mình, thế nên không có lòng nghe ngóng, nhưng bà ấy không ngờ rằng Tần Chính Nhân lại qua đời đột ngột như vậy.

Chuyện đời đúng là vô thường.

TBC

Bạch Du: “Vừa nãy lúc cháu ngồi xuống thì thấy Hựu Hàm trừng mắt với cháu, trong lòng cháu cảm thấy có chút áy náy, cháu thật lòng xin lỗi mọi người.”

Cô vừa nói dứt câu, trong phòng đã im ắng vài giây.

Miệng Giang Hựu Hàm mở to: “...”

Lâu Tú Anh tức giận tới mức không chịu được.

Rõ ràng là bà ta đã cảnh cáo cô ta rồi, không cho cô ta trêu chọc con ôn thần Bạch Du kia, tại sao cô ta lại không chịu nghe lời?

Quả nhiên, một giây sau ông Giang đã quát mắng: “Nếu cháu không muốn đợi thì có thể về ngay bây giờ!”

Lời ông Giang nói đã rất nhẹ rồi, nếu là cháu trai, e rằng ông Giang đã yêu cầu đối phương cút ra ngoài ngay bây giờ.

Nhưng đôi mắt của Giang Hựu Hàm đã đỏ như con thỏ, nước mắt chuyển động trong khóe mắt nhưng lại không dám để nước mắt rơi xuống.

Loading...