Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 304

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:36:35
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Lâm chú ý tới ánh mắt của cô, khẽ nói: “Sao vậy?”

Bạch Du lắc đầu: “Không có gì.”

Khi về tới tứ hợp viện thì trời đã tờ mờ sáng.

Bọn cô vừa vào nhà là đã thấy ba vị khách không mời mà tới: Giang Khải Bang, Lâu Tú Anh và Giang Hựu Hàm.

Bạch Du nhìn Giang Lâm, không biết tại sao ba người lại ở trong tứ hợp viện.

Mẹ cô xảy ra chuyện, theo lý thuyết thì những người nhà họ Giang chưa biết tin tức mới đúng, trừ khi, có người để lộ tin tức.

Cô quay đầu nhìn chị Phúc đứng trong góc, cô ta chạm mắt của cô, ánh mắt có chút né tránh, chẳng mấy chốc cô ta đã quay đầu đi không dám đối diện với cô.

Bạch Du cười khẩy.

Giang Lâm nắm tay cô bước vào trong.

Ánh mắt Giang Khải Bang dừng trên đôi bàn tay đan vào nhau của hai người, ông ta nhíu mày lại, rõ ràng là không quen khi nhìn thấy cảnh này nhưng ông ta vẫn kiềm chế. Ông ta nhìn về phía Giang Lâm rồi nói: “Mày đi theo tao, tao có vài lời muốn nói với mày.”

Giang Lâm không trả lời, anh chỉ nhìn về phía Bạch Du.

Bạch Du nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, nhỏ giọng nói: “Anh đi đi, em không sao.”

Lúc này, Giang Lâm mới đi theo Giang Khải Bang lên phòng khách nhỏ trên lầu.

Giang Khải Bang thấy anh đi vào, thế là nói bằng giọng điệu uy nghiêm: “Đóng cửa lại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-304.html.]

Giang Lâm không cảm xúc nhìn ông ta nhưng anh vẫn làm theo.

Giang Khải Bang ngồi xuống vị trí dành cho chủ, nhìn Giang Lâm, ông ta nói thẳng vào điểm chính: “Trời vừa sáng thì mày và Bạch Du đến cục dân chính làm thủ tục ly dị đi.”

Trong phòng khách im lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

TBC

Giang Lâm nhìn cha anh, lúc lâu sau vẫn không lên tiếng, khóe miệng anh chợt giương lên, cười ra tiếng.

Giang Khải Bang lập tức cảm thấy bị xúc phạm, ông ta sầm mặt nói: “Mày cười cái gì? Lời tao vừa nói mày có nghe không? Trời vừa sáng mày đi làm thủ tục ly dị ngay cho tao!”

Giang Lâm từ từ ngồi xuống ghế sô pha ở đối diện ông ta, anh nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng: “Nghe nhưng mà tôi không muốn làm theo ý của ông.”

Giang Khải Bang nổi trận lôi đình, ông ta vỗ bàn một cái: “Làm càn! Tao thấy trong mắt của mày không có người cha này nữa! Nhưng hôm nay tao đã nói rồi, mày không muốn ly dị thì cũng phải ly dị cho tao!”

Nhìn con trai cao lớn hơn mình, được ông Giang coi trọng hơn mình ở trước mặt, trong lòng Giang Khải Bang không thể nào vui nổi.

Khi còn trẻ, ông ta bị mấy người anh em chèn ép tới mức không ngóc đầu lên nổi, chỗ nào cũng không bằng bọn họ, cho dù ông ta có cố gắng tới cỡ nào thì trong mắt ông Giang cũng không có sự tồn tại của ông ta.

Sau khi Giang Lâm ra đời, bà Giang vô cùng yêu thương Giang Lâm, từ nhỏ Giang Lâm đã cho thấy thiên phú không tầm thường của mình, lúc ấy ông ta còn cho là mình sẽ được hãnh diện.

Ai ngờ người khác vừa nhìn thấy ông ta là đã hỏi ông ta làm sao mà sinh được một đứa con thông minh như vậy bằng vẻ mặt ngưỡng mộ, ban đầu ông ta còn cảm thấy vui nhưng càng nghe nhiều thì càng thay đổi. Trong mắt những người đó, dường như thành tựu lớn nhất trong đời của ông ta là sinh ra đứa con trai Giang Lâm.

Đúng là buồn cười.

Ông Giang lại càng quá đáng, mỗi khi ông ta làm sai thì ông ấy sẽ mắng ông ta “Làm cha mà không bằng con, Giang Lâm vẫn chưa được mười tuổi mà đã thông minh hơn người làm cha là anh rồi”. Nếu không thì sẽ là “Tôi thấy Giang Lâm thông minh như vậy, chẳng có chút nào giống với người làm cha là anh, Giang Lâm giống mẹ nó, nếu nó giống anh, chắc chắn nhà họ Giang sẽ thêm một thằng ngu nữa!”

Cha không bằng con, chuyện này dần trở thành một cái nút thắt, cuối cùng trở thành một cái gai trong lòng ông ta, không nói được không chạm vào được, dần sinh sôi khiến ông ta không thể kiềm được mà cảm thấy khó chịu.

Loading...