Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 227
Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:14:31
Lượt xem: 11
Bất kể là lúc nào, người bình thường cũng không muốn giao tiếp với cảnh sát, thế nên khi xảy ra chuyện, phần lớn là sẽ tự nghĩ cách để giải quyết.
Còn có vài người nghĩ rằng con gái mình bỏ trốn theo trai, không có mặt mũi để phao tin ra ngoài, cũng có người nghĩ rằng con gái mình bị mấy kẻ lừa đảo bắt cóc, cho dù có tố giác thì cũng không thể kiếm được. Vả lại con gái cũng không đáng bao nhiêu tiền, tuy chật vật nhưng vẫn có thể sống được.
Đó là nguyên nhân mà bọn họ không đi tố giác.
“...”
Bạch Du nghe những lý do này, không biết nên tức giận hay nên nói bọn họ quá lạnh lùng.
Kiếp trước, cha cô vì tìm anh hai của cô mà cho tới trước lúc c.h.ế.t vẫn bôn ba khắp nơi, chỉ vì những người này là con gái mà bọn họ lại không muốn đi tố giác.
Nhưng chẳng mấy chốc cô đã không còn tâm tư để suy nghĩ tới những chuyện này, chợt nghe thấy Giang Lâm nói: “Từ Ánh Chi mất tích, tôi vẫn cảm thấy có liên quan tới Cầu Tiêu Hành.”
Nghe anh nói vậy, Bạch Du ước có thể bước tới hôn anh: “Em cũng nghĩ vậy, có người nhìn thấy Cầu Tiêu Hành ở ngoài bệnh viện, vậy càng chứng minh anh ta đáng nghi, các anh nên tiếp tục theo dõi anh ta, nói không chừng chẳng bao lâu nữa thôi là anh ta sẽ không giấu nổi cái đuôi cáo.”
Nghe câu “Không giấu nổi cái đuôi cáo” Giang Lâm quay đầu lại nhìn cô.
Nguy Hán Nghị gãi đầu: “Nhưng phá án không thể chỉ dựa vào trực giác, Cầu Tiêu Hành không chỉ có bằng chứng vắng mặt mà còn có nhân chứng, chúng tôi cũng đã điều tra các mối quan hệ của anh ta rồi, không có bất cứ vấn đề nào cả.”
Cầu Tiêu Hành hai mươi bốn tuổi, không có vợ, trước đây từng có một người yêu nhưng người yêu của gã ta đã c.h.ế.t vì bệnh vào ba năm trước, gã ta chịu tang cho người yêu ba năm nên không tìm người yêu, vì vậy mà người nhà của người yêu gã ta khen gã ta không ngớt lời, cho rằng gã ta là một người có tình có nghĩa.
Người thân của gã ta không ở thành phố Quảng, bình thường cũng không có bạn bè, phần lớn thời gian là làm việc ở bệnh viện, thời gian rảnh sẽ tới viện mồ côi để giúp đỡ trẻ nhỏ và người lớn tuổi, thế nên không có ai cảm thấy gã ta có liên quan tới chuyện đồng chí nữ mất tích.
TBC
Sau khi nghe điều tra xã hội của Cầu Tiêu Hành, Bạch Du có cảm giác nói không nên lời.
Chẳng qua là Nguy Hán Nghị nói rất đúng, phá án không thể chỉ dựa vào trực giác, nếu không có bằng chứng, bọn cô không có bất cứ biện pháp nào để tóm được Cầu Tiêu Hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-227.html.]
Hơn nữa ngày nghỉ của Giang Lâm không nhiều, anh không ở lại thành phố Quảng mãi được.
Nếu không tìm thấy chứng cứ phạm tội của Cầu Tiêu Hành, e rằng chị Ánh Chi sẽ lành ít dữ nhiều.
Bạch Du cảm thấy trái tim mình như bị một tảng đá đè lên, khiến cô khó thở: “Em ra ngoài đi dạo.”
Nghe cô nói vậy, Giang Lâm đứng lên: “Anh đi chung với em.”
Bạch Du lắc đầu: “Không cần đâu, em chỉ ở trong nhà khách, em sẽ không ra ngoài đâu.”
Sắc trời bên ngoài đã tối, chị Ánh Chi vừa xảy ra chuyện, tên biến thái Cầu Tiêu Hành vẫn chưa bị bắt, cô cũng sẽ không ra ngoài làm tăng gánh nặng cho mọi người.
Giang Lâm nhìn cô, một lúc lâu sau anh mới gật đầu: “Được, có chuyện gì thì gọi anh.”
“Dạ.”
Bạch Du đáp lại, sau đó đứng dậy bước ra ngoài.
Trong lòng cô gần như đã bị sự áy náy nuốt chửng, cô cảm thấy nếu lần này mình không tới thăm anh cả và chị Ánh Chi, vậy chị Ánh Chi sẽ không gặp chuyện không may nhanh như vậy.
Cuối hành lang có một cái cửa sổ, Bạch Du bước tới tựa vào cửa sổ, cô nhìn bầu trời đêm đen kịt, thở dài một tiếng.
Phía sau chợt truyền tới một loạt tiếng bước chân, một giây sau, cô đã bị một cậu bé đụng trúng.
Cô xoay người đỡ lấy cậu bé rồi hỏi: “Em không sao chứ?”
Cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn cô rồi nở nụ cười không có răng: “Nam Nam không sao ạ, em cảm ơn chị.”