Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 134

Cập nhật lúc: 2025-03-23 15:10:48
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian qua cô quá bận rồi, đầu tiên là từ hôn với Giang Khải, sau đó lại suy xét đám con cháu nhà họ Giang rồi là chuyện giữa cô, mẹ và Tần Tâm Hủy, sau rồi lại là chuyện chuyển nhượng công tác. Hết chuyện này tới chuyện kia làm cho cô không có thời gian với tâm trạng đâu mà học hành.

Cũng may giờ đã trần ai lạc định, cuối cùng cô cũng có thể tiếp tục việc học.

Tiêu Vũ Kỳ nhìn thấy Bạch Du cầm sách vở ra học. Ban đầu còn tưởng cô chỉ coi sách linh tinh gì đó thôi nhưng khi nhận ra cô đang đọc sách giáo khoa trung học phổ thông thì lại thấy lạ.

Cơ mà lạ thì lạ chứ cậu ta cũng không mở miệng hỏi.

Hơn nữa cậu ta còn là kiểu người vô cùng để tâm tới người khác, đầu tiên là cậu ta nhường vị trí lại cho Bạch Du, sau đó là chủ động nhận luôn việc mua cơm lấy nước, giúp Bạch Du rất nhiều việc

Xe lửa đi tới Hà Bắc, Bạch Du nhân lúc xe dừng khoảng hai phút thì chạy tới văn phòng của ga tàu hỏa, hỏi mượn điện thoại của nhân viên đang công tác ở đó. Cũng may, thời đại này, điện thoại chưa có chức năng hiển thị nơi gọi tới nên bà nội không thể nhận biết được cô gọi điện báo bình an từ Hà Bắc hay là Nam Kinh.

TBC

Lần này Bạch Du đi xe lửa chậm chứ không phải loại tốc hành, phải qua năm ngày bốn đêm sau thì cuối cùng xe lửa mới tới ga tàu hỏa của thành phố Quảng. Trong nháy mắt bước xuống khỏi xe lửa, Bạch Du cảm tưởng như hai chân không phải của mình nữa vậy.

Ga tàu hỏa của thành phố Quảng khá là to, tuy không có khí phái như ga tàu hỏa ở thủ đô nhưng bên này lại có cảnh, hơn nữa đây còn là nơi duy nhất tổ chức được hội nghị quảng giao đối ngoại. Người đến người đi, lưu lượng khách có thể nói là không hề kém cạnh thủ đô chút nào.

Bạch Du cùng với Tiêu Vũ Kỳ ngây ngốc tại thành phố Quảng cả buổi tối, mau mắn là ngày hôm sau đã bắt được tàu thủy đi tới đảo Quỳnh Châu.

Ngay khi quyết định đi tới đảo Quỳnh Châu, Bạch Du không hề hoảng loạn, khi lên xe lửa, cô cũng không thấy lo lắng.

Nhưng lúc này, khi tàu thủy chậm rãi xuất cảng, cách đất liền ngày càng xa thì tâm tư của cô bắt đầu trở nên luống cuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-134.html.]

Tiêu Vũ Kỳ thấy sắc mặt cô có vẻ tái nhợt, không khỏi quan tâm: “Đồng chí Bạch, cô sao thế này? Tôi có thuốc chống say này.”

Nói rồi cậu ta mở túi ra tìm thuốc.

Bạch Du vội vàng xua tay: “Không cần đâu, tôi không say tàu.”

Tiêu Vũ Kỳ liếc mắt nhìn mặt cô, vẫn hơi lo lắng: “Nhưng sắc mặt cô không được tốt cho lắm.”

Bạch Du sờ mặt mình theo bản năng: “Chắc do hôm qua không được nghỉ ngơi cho tốt thôi. Tôi vẫn ổn, cảm ơn đồng chí Tiêu. Cảm ơn cậu cả ngày hôm nay đã giúp đỡ tôi trên đường đi như thế.”

Sau đó cô lại nhìn thấy hai tai Tiêu Vũ Kỳ đỏ bừng, giọng cà lăm: “Không, không, không… Đừng cảm ơn, tất cả đều là những gì tôi nên làm thôi mà.”

Nào có cái gì là tất nhiên, tuy Tiêu Vũ Kỳ cũng là vì nể mặt ông Lâm mới chăm sóc cô như thế này nhưng chút phần tình này cô cũng sẽ nghĩ cách mà trả lại.

Đây là lần đầu tiên Bạch Du ngồi tàu thủy, cảm giác vô cùng mới lạ.

Gió biển thổi vào, mang theo mùi vị ẩm ướt. Bạch Du đứng trên boong tàu phóng mắt nhìn ra mặt biển rộng mênh m.ô.n.g vô vờ, bầu trời xanh vạn dặm không thấy mây, đẹp đẽ tới mức không thể dùng từ ngữ để biểu đạt.

Bạch Du thấy thật may mắn vì mình không bị say tàu, nhìn sang hai nữ thanh niên tri thức vì đi đến nông trường của đảo Quỳnh Châu mà nôn lên nôn xuống tới mức nôn cả mật vàng thì cô chỉ thấy thật là may mắn.

Cuối cùng thuốc say của Tiêu Vũ Kỳ lại đưa cho hai nữ thanh niên tri thức kia, hai nữ thanh niên tri thức kia cảm ơn cậu ta, nhưng lạ là tai của Tiêu Vũ Kỳ không hề đỏ lên.

Bạch Du thấy khá là thú vị, chẳng lẽ tai có hồng hay không còn lựa người nữa hả?

Loading...