“Sở Vân gì, nhưng trong mắt mang theo ba phần ý .”
Bởi vì hôm nay việc nhiều, Sở Vân bắt đầu bận rộn.
Mãi đến lúc trời chạng vạng tối, cảm thấy Tần Phong chắc cũng bận xong , lúc mới gửi cho Tần Phong một tin nhắn.
Nhìn tin nhắn máy nhắn tin trả lời nhanh, Sở Vân liền dùng điện thoại văn phòng gọi qua.
Nghe thấy giọng của Tần Phong truyền từ đầu dây bên , khóe miệng Sở Vân nhếch lên.
Hai trò chuyện một lát về chuyện bản vẽ thiết kế, đó mới chuyển sang chuyện đời thường, ví dụ như chuyện trang trí căn sân bốn phòng ngủ .
Mãi đến khi cúp điện thoại mới nhận , từ lúc nào trôi qua nửa tiếng đồng hồ.
Tần Phong lên bầu trời, ráng chiều rực rỡ nơi chân trời đẽ lạ thường, tựa như một đóa hoa hồng đang nở rộ.
Khóe miệng cũng nhếch lên một nụ , giống như tâm trạng của lúc .
Hôm nay bận rộn cả ngày, nhưng khi ăn tối xong, vẫn sân bóng rổ chơi bóng với mấy thanh niên.
Chơi bóng xong mới về nhà.
Nghỉ ngơi t.ử tế một đêm, sáng sớm hôm ăn xong bữa sáng là định ngoài.
Tuy nhiên thấy Khương Tương Nghi ở cửa nhà.
Tần Phong nhíu mày :
“Cô tới đây gì!"
Khương Tương Nghi mắt đỏ hoe, “ gửi tin nhắn cho , trả lời, tất nhiên chỉ thể tới đây tìm !"
Sáng sớm , Tần Phong dây dưa tranh cãi với cô ở cửa nhà, liền trực tiếp ngoài tìm một chỗ ít để chuyện.
Tần Phong chủ động mở lời.
Khương Tương Nghi trong lòng khổ một tiếng, bây giờ với cô còn gì để nữa ?
Chỉ đành tự lên tiếng:
“Anh đưa Ninh Ninh tới Kinh Thành ?"
“!"
Tần Phong đáp một tiếng.
Khương Tương Nghi vẻ mặt đầy đau khổ:
“Tần Phong, lẽ nào thấy quá đáng ?
Ninh Ninh là con gái sai, nhưng con bé cũng là con gái , đưa con bé tới Kinh Thành như mà một lời cũng hỏi ."
Con gái Kinh Thành lâu nhắn tin cho cô .
Khương Tương Nghi mới , con gái mà tới Kinh Thành học !
vì bận rộn quá nên để ý tới, mãi đến hôm nay mới chút rảnh rỗi, cũng mới chuyên môn tới nhà tìm Tần Phong.
“Quá đáng?
quá đáng chỗ nào?"
Tần Phong lạnh lùng :
“ quá đáng đến mấy còn quá đáng hơn ruột tú bà trong hội sở như cô ?
Cô nghĩ tới cảm nhận của Ninh Ninh ?
Có nghĩ tới cảnh của Ninh Ninh ?
Con bé mà ruột đang cái đó, cả đời nó cũng vượt qua cú sốc !
Đều sẽ ngẩng đầu lên nổi!"
Tại thể trực tiếp đưa con gái tới Kinh Thành học?
Lẽ nào còn trơ mắt con gái đàn bà tổn thương thứ hai ?
Tránh xa cô chính là sự bảo vệ nhất cho con gái!
Đầu óc Khương Tương Nghi ong ong, cô thấy những từ ngữ khác nữa , trong đầu chỉ còn hai chữ 'tú bà'!
Cô thể tin Tần Phong, “Tú bà?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-co-vo-quan-nhan-danh-da-thap-nien-80/chuong-571.html.]
là tú bà?
Trong lòng , như ?"
Chương 473 Một tiếng Khương má má
Khương Tương Nghi cả ngây dại, bởi vì cô vạn ngờ tới, bản mà từ ngữ độc địa như từ miệng Tần Phong!
Tú bà?
Anh mà dùng từ tú bà để hình dung cô?
Tần Phong đến một lời cũng thêm với cô, con căn bản là loại lọt tai lời khác , hơn nữa cũng ly hôn , cần thiết phí lời với cô.
Nhấc chân định bỏ .
Khương Tương Nghi cản cho , “Tần Phong, cho rõ ràng, thành tú bà từ bao giờ?
chỉ việc trong hội sở thôi mà, mà gì đến thế?"
Tần Phong thậm chí cô lấy mặt mũi để hỏi câu .
Lẽ nào những chuyện cô thực sự nghĩ rằng giấu ?
Tần Phong , đàn bà thực sự tái hôn với .
cô dám nghĩ như ?
Cái gì cho cô sự tự tin lớn như thế để nghĩ rằng sẽ nối tình xưa với cô chứ?
Là sự hiện diện của con gái ?
Cho dù thương con gái đến mấy, cũng thể nào tái hôn với Khương Tương Nghi , đây là chuyện thể nào.
Để khiến cô ch-ết tâm, Tần Phong dùng ngữ khí vô cùng lạnh lùng lời băng giá mười phần:
“Những cô gái Khương má má huấn luyện quả thực khiến đám khách khứa quyến luyến quên lối về, những thủ đoạn như băng hỏa lưỡng trùng thiên với độc long, nếu cô dạy dỗ thì còn từng tới ."
Một tiếng Khương má má suýt chút nữa hồn vía Khương Tương Nghi bay mất!
Còn cả những thủ đoạn đó nữa, Tần Phong là cô dạy?
Cũng , chắc chắn là ngóng qua !
Sắc mặt Khương Tương Nghi trắng bệch, vội vàng :
“Tần Phong, , những thứ do dạy, chỉ là dùng danh nghĩa của một má má khác thôi, những thứ thực sự những thủ đoạn hạ đẳng đó !"
Tần Phong hừ lạnh một tiếng.
“Thật mà, lừa , vả thể hộp đêm Hà Sắc cũng vì cái , là do tình cờ cứu vợ con Phùng tổng bắt cóc đấy chứ, nhờ mới cơ hội !"
Khương Tương Nghi cuống cuồng giải thích những chuyện .
Chỉ là Tần Phong hứng thú, “Khương má má, ơn giữ cách với , đừng tới tìm nữa, cũng khiến hiểu lầm dính dáng gì với cô!"
Anh xong liền bỏ , nhưng Khương Tương Nghi vẫn giải thích xong, mắt đỏ hoe :
“Tần Phong, tin ?
Hiện tại cái chỉ là tạm thời thôi, là tích lũy vốn liếng, kế hoạch, cần nhiều tiền, cho nên mới cái nghề ki-ếm ti-ền nh- , nhưng như nghĩ , ..."
“Những thứ đều liên quan gì đến , cô cần với !"
Tần Phong ngay cả cạnh áo cũng cho cô chạm , lùi vài bước, đó xoay đường vòng rời .
Khương Tương Nghi bóng lưng xa, vẻ mặt đầy tuyệt vọng!
Thất thần về chỗ ở.
Mẹ Khương qua dọn dẹp nhà cửa cho cô, bà đều thông qua những việc nhỏ nhặt để thể hiện sự quan tâm và tình mẫu t.ử dành cho con gái.
Kết quả là thấy bộ dạng thất thần của cô.
“Sao thế ?"
Mẹ Khương nhịn .
Khương Tương Nghi suy sụp:
“Mẹ, Tần Phong bảo con là tú bà, mà bảo con là tú bà!"