“Mã Ái Gia mắng em gái một trận, thôi mơ cái mộng kết với Tần Phong để Tần Phong trở thành em rể nữa, đứa em gái đúng là loại hết thu-ốc chữa .”
Nói thế thì xa quá.
Năm nay hai con rể nhà họ Tần mang theo bao nhiêu quà cáp đến nhà, Tần - bà vợ ít món ngon để chiêu đãi nhé.
Tô Diệu Tổ cuối cùng còn là con rể duy nhất nữa , nhưng vẫn cứ vợ tiếp đón nồng hậu như cũ!
Những ngày vui vẻ trôi qua nhanh.
Thoắt cái mà mùng bảy Tết qua .
Tần Phong dẫn Tần Ninh Ninh bắt xe xuôi Nam, còn Tần thì bắt xe về doanh trại sớm thế.
Bởi vì hiện tại vẫn là mùa thấp điểm của cửa hàng quần áo, Thẩm Y Y - con dâu cũng bận, thêm đó còn Tần Tiểu Yến - cô cháu gái giỏi giang ở đó giúp đỡ, nên Tần sang ngay, ở chăm sóc cha Tần.
Tất nhiên đây cũng là ý của Thẩm Y Y, khi về năm ngoái , Tết cũng chăm sóc cha chồng thêm chút nữa, khi nào cần bà sang “trấn giữ" thì lúc đó sẽ gọi điện mời bà sang.
Mẹ Tần sang ngay, nhưng nhà ba Sở Băng, Cố Quân và Cố Hiểu Hi đến đúng hẹn.
Gọi điện một ngày, Thẩm Y Y chuẩn đúng giờ ga đón .
Nhìn thấy Cố Quân còn :
“Lão Cố đấy, năm nay tích ít mỡ nhỉ?”
Cố Quân chỉ :
“Mập thật ?
chú ý tập luyện lắm đấy!”
“Mập , mặt tròn kìa.”
Thẩm Y Y .
Cố Hiểu Hi ha ha:
“Năm nay nhà bà ngoại bao nhiêu món ngon, ba về nhà họ Cố, đều ở nhà bà ngoại cùng bọn con, ngày nào cũng ăn món ngon, nên mới mập lên đấy!”
Sở Băng cũng nhịn .
đó là sự thật mà.
Mọi năm về quê ăn Tết, hai con cô đều ở nhà họ Sở, còn Cố Quân về nhà cũ họ Cố.
về nhà cũ họ Cố ăn Tết chuốc bực , năm nào cũng chuyện bực , mà đồ ăn thì vô cùng bình thường, ngày Tết mà cứ tưởng cuộc sống khó khăn lắm!
Năm nay Cố Quân về nhà cũ họ Cố ăn Tết nữa, vì đứa thứ hai nhà ông chẳng bắt nhốt , tuy cuối cùng cứu nhưng cũng phá sản , còn nợ nần đống tiền.
Nếu ông về ăn Tết, bà chịu để yên của ông chắc chắn sẽ ông bỏ tiền giúp trả đống nợ đó.
Cứ như là ông nợ họ, đó là trách nhiệm của ông .
Cố Quân đồng ý chuyện đó?
Đừng hòng.
Nên dứt khoát về nữa, ăn Tết ở nhà cha vợ.
Dĩ nhiên, cả năm rốt cuộc cũng dịp Tết để về, ông vẫn về nhà cũ họ Cố dạo xem thế nào, chỉ là ở lâu.
Cũng nhờ ở lâu, nếu bà ông đem những lời tính toán sẵn với ông !
Chính là thấy sắc mặt đó của bà , Cố Quân hiểu rõ tính bà nên m-ông còn ấm chỗ vội vàng chuồn lẹ!
Vì thêm lúc nữa chắc chắn sẽ phiền lòng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-co-vo-quan-nhan-danh-da-thap-nien-80/chuong-501.html.]
Cũng thật sự đừng , ăn Tết ở nhà cha vợ đúng là thoải mái.
Mẹ vợ xót ông dễ dàng, mấy ngày chẳng còn thương , liền dặn dò bảo mẫu ít món ngon tẩm bổ cho ông.
Nghĩ đến việc ăn Tết ở nhà cha vợ, nghĩ đến đây ăn Tết ở nhà cũ họ Cố, Cố Quân phát hiện đây tự tìm khổ !
Chương 415 Sở Vân ly hôn
Lần Sở Băng , còn mang theo một tin tức khác.
Đó là em gái cô Sở Vân ly hôn.
Thẩm Y Y khi đang ở lầu cùng cô xem sổ sách và hàn huyên, còn sững sờ một lát:
“Sao ly hôn?
Tình cảm chẳng ?”
Trong ánh mắt Sở Băng đều là sự khinh miệt đối với đàn ông :
“Tình cảm cũng chống cái bản tính ch.ó ăn phân!”
Sở Vân và vị hôn phu từ nước ngoài về của cô kết hôn, hôn sự của hai cũng là do hai nhà định sẵn, nhà họ Sở và nhà họ Tô cũng coi như là thế giao.
Thêm đó tuổi tác hai phù hợp, nên lúc đầu khi nhà họ Tô về nước, cũng định đoạt hôn sự cho Sở Vân và con nhà họ Tô là Tô Trạch.
Nhà họ Tô khi về nước thể vững gót chân nhanh như ở thủ đô, nhà họ Sở góp ít công sức.
Thoắt cái mà Sở Vân và Tô Trạch cũng kết hôn ba năm .
Trong ba năm tình cảm luôn , thêm đó cũng trải qua ba năm cuộc sống hôn nhân, nên Sở Vân cũng dự định sinh con.
Kết quả thì ?
Lại phát hiện Tô Trạch ở bên ngoài thế mà còn đàn bà khác!
Sở Vân khi phát hiện manh mối liền thuê điều tra, kết quả cuối cùng trực tiếp cô trợn mắt há mồm, kinh ngạc đến ngây !
Tô Trạch chỉ nuôi một đàn bà ở bên ngoài, thậm chí một đứa con riêng !
Sở Vân dĩ nhiên chất vấn Tô Trạch, Tô Trạch lúc đầu còn thừa nhận chuyện , cho đến khi Sở Vân ném xấp ảnh mà thám t.ử tư đưa cho cô mặt , lúc mới biến sắc, đồng thời cũng xin cô, cầu xin cô tha thứ.
Nói với cô rằng, thực đó chỉ là một sự cố ngoài ý .
Người đàn bà đó là thư ký của , nhưng một xã giao bên ngoài uống quá chén, nên xảy quan hệ nên .
Ai ngờ chính vì cái đó, kết quả là dính bầu, vốn dĩ cũng định bỏ đứa trẻ , nhưng đàn bà sống ch-ết đồng ý bỏ, cuối cùng còn cách nào khác, chỉ thể sinh nuôi ở bên ngoài.
Tô Trạch còn cam đoan với Sở Vân, cam đoan mỗi tháng chỉ đưa tiền sinh hoạt phí, ngoài tuyệt đối gì khác, tài sản của nhà họ Tô cũng sẽ phần của đứa con riêng đó!
Sở Vân thể chịu đựng ?
Tặng cho Tô Trạch một cái tát trời giáng xong, trực tiếp đề nghị ly hôn với Tô Trạch.
Dù cho Tô Trạch quỳ mặt cô cầu xin tha thứ cũng vô dụng.
Tô Trạch còn định mặt dày chịu ly hôn, vì thực sự yêu Sở Vân, cực kỳ yêu, chuyện lúc đó đúng là ngoài ý , sáng hôm tỉnh dậy thấy chuyện xảy cũng giật nảy .
Cũng định dùng tiền để dàn xếp chuyện , coi như chuyện gì xảy , ai ngờ cái đó thai!
Lo lắng trở thành kẻ đổ vỏ, khi đứa trẻ sinh còn cho xét nghiệm quan hệ huyết thống, kết quả đích thực là con ruột.
Tô Trạch cũng luôn giấu giếm kỹ, ngay cả trong nhà cũng từng qua chuyện , ai .
ngày hôm đó là vì đứa trẻ sốt, cô thư ký nhỏ gọi điện cho , lóc bảo qua xem.