“Tất nhiên là thể nào!”
Cô mà dám, Lý Hân Nguyệt , đàn ông đó tuyệt đối sẽ biến thành thổ phỉ —— cướp !
Sau khi ngoài, Tiểu Trương múc nước giếng mát lạnh lên.
“Chị dâu, mời chị rửa mặt, nước giếng mát, chum nước múc đầy ạ.”
Lý Hân Nguyệt vội vàng gật đầu:
“Được , , vất vả cho , Tiểu Trương.”
Tiểu Trương bẽn lẽn :
“Nên mà, vất vả ạ!”
“Chủ nhiệm, lấy cơm đây.”
Trần Minh Xuyên “ừ” một tiếng:
“Mang thêm ít canh đậu xanh về nhé.”
“Rõ!”
Bên bếp ăn cơ quan Trần Minh Xuyên đ-ánh tiếng , điều mấy bọn họ ăn cũng hết bao nhiêu.
Bên Tiểu Trương khỏi cửa, bên Tiêu Nam lái xe đưa Mã Trân tới.
“Chị, căn phòng của chị đấy.”
Nghe Mã Trân sang đây, Tiêu Nam phấn khởi mấy ngày trời, thuê nhà từ sớm .
Hai em quan hệ , thích ở gần , nên nhà thuê cũng cách xa là mấy.
“Căn nhà của em thế nào?”
Mắt Mã Trân sáng rực:
“Rất ạ, gần chỗ chị, mà cũng xa chỗ đoàn văn công chúng em ở.”
Vậy thì , Mã Trân tới đây là để việc, như cô là tới để chơi.
“Tiểu Trương lấy cơm , ăn xong hẵng qua đó.”
Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam buổi trưa cuộc họp, bắt đầu lúc một giờ, là về việc huấn luyện đêm biển.
Mã Trân gật đầu:
“Vâng, nãy em với Tiểu Trương , lấy luôn phần cơm của em và Tiêu Nam qua đây.”
Thức ăn ở nhà ăn cơ quan khá, huấn luyện biển tiêu hao nhiều thể lực, vả là ngày hè nóng bức.
Cho nên chỉ thức ăn ngon mà canh đậu xanh cũng đặc.
Ăn cơm xong, Mã Trân cùng Trần Minh Xuyên và Tiêu Nam.
Trời nóng, khi ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, cô liền đưa bọn trẻ ngoài dạo chơi.
Đây là một làng chài, làng nhỏ, phóng tầm mắt xa là một dãy những ngôi nhà đất của nông thôn.
Ở đây đều là ngư dân sinh sống.
Nhà nào nhà nấy cửa đều phơi cá khô, tôm khô, rong biển và các loại hải sản khác.
Gió biển thổi qua, khắp mũi tràn ngập một mùi cá muối nồng nặc.
“Dì Hân Nguyệt, ở đây hôi quá, hơn nữa trông vẻ nghèo, cảm giác còn nghèo hơn cả quê chúng cháu nữa!”
Lý Bình Bình bịt mũi, hít một thật sâu thở .
“Không còn cách nào khác, vùng biển là như , dân sống bằng nghề đ-ánh cá, cá khô cũng là tiền.”
Chưa cải cách mở cửa, vùng biển thật sự nghèo nàn, lạc hậu.
“Quốc gia thực hiện kinh tế kế hoạch, biển tuy nhiều cá nhưng thành theo chỉ tiêu, đ-ánh bắt quá mức.”
“Nông dân trông chờ ông trời, ngư dân cũng trông chờ ông trời.”
“Quanh năm suốt tháng bão bùng liên miên, trồng trọt cơ bản thu hoạch, tự nhiên là nghèo thôi.”
Lý Bình Bình làng chài nhỏ , lòng trĩu nặng:
“Dì Hân Nguyệt, dì xem khi nào thì mới thể giàu lên ?”
Năm là bắt đầu cải cách mở cửa , nhưng để nhân dân cả nước giàu lên thì vẫn còn quá sớm.
“Muốn giàu lên, tiên đất nước mạnh lên .”
“Người nghèo khinh, ngựa hiền cưỡi, nước yếu thì đ-ánh.”
“Nước mạnh thì dân mới giàu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-877.html.]
“Cho nên, thế hệ các cháu nỗ lực, dùng tri thức để cho đất nước hùng mạnh!”
Điểm , Lý Bình Bình hiểu.
“Nếu mạnh lên, đất nước chúng sẽ giống như đây, các cường quốc xâm lược.”
“Dì Hân Nguyệt, chỉ là thật sự sẽ khôi phục kỳ thi đại học chứ?”
Lý Hân Nguyệt gật đầu mạnh mẽ:
“Dì tin là sẽ như , thi đại học là con đường quan trọng để quốc gia tuyển chọn nhân tài.”
“Cháu phát hiện ?
Đất nước còn vận động thanh niên tri thức lên núi xuống làng nữa .”
“Điều nghĩa là, quốc gia đối với bộ phận nhân tài là thanh niên tri thức những cân nhắc khác .”
Hình như là .
Lý Bình Bình nghiệp cấp hai , khóa nhiều nghiệp cấp hai đều đang bàn tán chuyện xuống nông thôn.
bây giờ ở trường họ, dường như thấy ai bàn tán nữa.
—— Lời của dì Hân Nguyệt khả năng sẽ thành hiện thực!
“Dì Hân Nguyệt, cháu thấy suy nghĩ của dì khả năng sẽ thực hiện , cháu nhất định sẽ học tập thật .”
Lý Bình Bình thể trường Trung học 1 thành phố, đây là trường cấp ba nhất thành phố.
Lý Hân Nguyệt khích lệ cô bé:
“Học kỳ cháu mới lên lớp 10, đợi đến khi cháu nghiệp cấp ba, dì nghĩ kỳ thi đại học chắc chắn khôi phục .”
“Bình Bình, cố lên!”
“Chúc cháu thi đậu trường đại học nhất cả nước, đóng góp sức cho sự nghiệp xây dựng đất nước!”
“Vâng , cháu sẽ cố gắng!”
Lý Bình Bình gật đầu mạnh mẽ, thi đậu trường đại học nhất, đây luôn là ước mơ của cô bé.
Dạo một vòng quanh làng, vì trời thật sự quá nóng nên cả nhóm nhanh ch.óng về.
Lý Hân Nguyệt bảo bọn trẻ tắm.
Khắp đều là mồ hôi, dính dấp thoải mái.
Sau khi bọn trẻ tắm xong, Lý Hân Nguyệt cũng vội vàng tắm rửa, quần áo.
“Các cháu ngủ trưa ?”
Mấy đứa Lý Bình Bình liên tục lắc đầu:
“Không ngủ ạ, xe ngủ nhiều quá , chúng cháu bài tập thôi.”
Được .
Đều là những đứa trẻ ngoan, cô ủng hộ.
“Được, hôm nay các cháu xong bài tập , ngày mai chúng biển chơi.”
“Vâng , cháu chèo thuyền.”
“Cháu chơi cát.”
“Cháu nhặt vỏ sò!”
Chưa từng thấy biển, cả bốn đứa nhỏ đều tràn đầy khao khát đối với nó.
Biết tin chị dâu qua đây, Tôn Lượng và mấy vô cùng vui mừng, mới thu quân xong là họ liền nhảy lên thuyền đ-ánh cá.
Một tiếng , một nhóm xách, vác đồ tới.
“Chị dâu, chúng em tới đây!”
Chương 683, Lại thêm nửa cân nữa, em cũng sẽ ảnh hưởng đến việc sự chính !
Nghe thấy tiếng động, Lý Hân Nguyệt lập tức từ nhà bếp .
Trần Minh Xuyên Tôn Lượng và những khác sẽ gửi hải sản qua, tối nay ăn món .
Hải sản cô thật sự thích.
Không thích thì cũng hào hứng chạy tới đây như .
điều cô ngờ tới là, thứ gửi tới là mấy thùng lớn!!!
“Đây là hải sâm ?”
Ngày nào cũng phơi nắng, gió biển thổi, Tôn Lượng cũng đen .