“Bà bảo mẫu ở bên cạnh vẻ mặt hưởng ứng, trông đúng kiểu ít nhiều.”
“ thế, đúng thế, cho nên , con nhất định địa vị, địa vị thì mới coi trọng.”
Đương nhiên !
Không địa vị thì ai thèm coi trọng bà?
Lưu Văn Tịnh cực kỳ thấm thía điều .
Nhớ năm xưa, khi bà mới nhà máy dệt với tư cách là một cô gái trẻ, quan hệ cũng chỗ dựa.
Hồi đó chẳng bà những việc vất vả nhất ?
Lại còn thỉnh thoảng chỉ trích.
Sau bà lấy một đàn ông chỗ dựa, ai mà khách khí với bà chứ?
Dù lớn hơn mười tuổi, thấp hơn bà thì ?
Bây giờ mấy ai thấy bà mà gật đầu chào hỏi ?
Nếu đứa trẻ là con của bà , bệnh viện dám lôi một cô gái trẻ để cho lệ ?
Hai đang xì xào bàn tán thì phía cuối hành lang một đám ập tới...
“Thiệu Kiệt, Văn Khiêu thế nào ?”
Một phụ nữ mặc quân phục bên cạnh đôi vợ chồng trung niên, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, chạy tới hỏi ngay một thiếu niên.
Thiếu niên gọi là Thiệu Kiệt lập tức ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch.
“Đang cấp cứu...
Chị, chị ơi, đáng sợ quá, đáng sợ quá...
Toàn là m-áu, là m-áu...”
Kể từ khi điều đơn vị pháo binh xa xôi hẻo lánh, Vương Vũ Anh luôn đau đáu ý định thuyên chuyển công tác khỏi đơn vị hiện tại.
Mấy ngày nay bà xin nghỉ về đây, đang chạy vạy khắp nơi tìm mối quan hệ...
Hôm nay đang giải quyết việc ở thành phố thì nhận tin em trai đ-âm .
Nếu đ-âm trúng khác thì Vương Vũ Anh còn thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút.
thương là Văn Khiêu, đứa con trai duy nhất của nhà họ Văn.
Nhìn đứa em út đầy m-áu, sắc mặt tái mét , bà tức đến nỗi g-iết ...
“Bây giờ mới sợ ?
Đã bảo bao nhiêu là đừng gây sự, em hứa thế nào hả?”
“Bây giờ sợ thì muộn !”
“Chị cho em , nếu Văn Khiêu mệnh hệ gì, tất cả các đều là kẻ sát nhân!”
“Nếu các suốt ngày tụ tập gây rối thì nó xảy chuyện lớn thế ?”
Vương Thiệu Kiệt càng thêm sợ hãi, cũng cuống quýt lên.
“Chị ơi, em bắt nó , là Văn Khiêu cứ đòi theo bọn em...”
“Cãi cọ cái gì!
Đây là bệnh viện, bên trong đang phẫu thuật ?”
Một y tá từ trong cửa bước , quát họ một câu.
Hai chị em lập tức ngậm miệng .
Đôi vợ chồng trung niên từ nãy đến giờ vẫn lên tiếng, chỉ chằm chằm mấy thiếu niên , ánh mắt thâm trầm như sắp rỉ nước.
lúc , cửa phòng phẫu thuật 1 mở , phụ nữ trung niên vội chạy lên phía .
“Bác sĩ, con trai thế nào ?”
“Văn Khiêu!
Văn Khiêu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-832.html.]
Mẹ đây, đây, con trả lời một câu !”
Y tá lấy m-áu lên tiếng:
“Cuộc phẫu thuật thành công, nhưng vẫn qua khỏi cơn nguy kịch.”
“Bệnh nhân cần đưa ngay phòng chăm sóc đặc biệt, xin nhường đường!
Lúc đừng gọi, gọi cũng thấy .”
Chẳng ai dám nhường đường.
Mọi lập tức tản , đàn ông trung niên đỡ lấy vợ.
Mặc dù sắc mặt cũng chẳng khá khẩm gì, nhưng ông vẫn an ủi vợ:
“Đừng sợ, nó sẽ , sẽ !”
“ mà... nhưng mà...”
Người phụ nữ trung niên cũng con sẽ gặp chuyện, chỉ là dáng vẻ của con trai lúc khiến bà thể lo lắng.
“Y tá bảo vẫn qua cơn nguy kịch...
Bố nó ơi... bố nó ơi... sợ, sợ lắm!”
—— cũng sợ chứ!
Người đàn ông trung niên thầm nghĩ, nếu con trai thực sự chuyện gì, thì bố ông...
ông dám nghĩ tiếp nữa.
“Không , , lúc nó còn nhỏ xem bói bảo nó là phúc .”
“Hãy tin tưởng bệnh viện, tin tưởng bác sĩ!”
Bà cũng tin lắm chứ!
Người phụ nữ trung niên ngoảnh mấy thiếu niên , ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo:
“Các cứ cầu nguyện , cầu nguyện cho con trai !”
“Nếu thì...”
Đám thiếu niên mặt càng trắng bệch hơn, Vương Vũ Anh vẫn , bà ghét cảm giác đe dọa thế .
Chỉ là bà , lúc bà thể lên tiếng.
Nhà họ Văn , bà đắc tội nổi...
“Chú, dì, hai yên tâm, Văn Khiêu là mệnh cao quý, nhất định sẽ ạ!”
Sắc mặt phụ nữ vẫn khá hơn chút nào:
“Hy vọng là thế, như chúng mà các cũng !”
“Chồng ơi, chúng sang phòng hồi sức cấp cứu thôi!”
Vợ chồng họ , Vương Vũ Anh đám thiếu niên mà tức lộn ruột.
“Các em cũng sang đó , chừng nào Văn Khiêu còn qua cơn nguy kịch thì đừng hết.”
“Trong lòng các em tự rõ, nếu chuyện gì thì nhà các em đều sẽ gặp rắc rối đấy.”
Một nhóm kéo , Lưu Văn Tịnh và bà bảo mẫu vẫn còn ghế.
“Không á?
Có mà mới lạ đấy?”
“Hóa gặp chuyện là cháu trai nhà họ Văn, tiếc là vợ chồng con trai nhà họ Văn mới về, nếu cũng chẳng bệnh viện lôi một bác sĩ trẻ để đối phó thế .”
.
Bà bảo mẫu khẽ gật đầu.
Nhà họ Văn, địa vị còn cao hơn cả nhà họ Ngụy.
Chỉ tiếc là đứa con trai nhà họ Văn , cũng chẳng mấy năm nay cái gì mà để nhà họ Văn lùi hậu trường.
Nếu đứa con trai nhà họ Văn chạy ngoài mà ở tỉnh lỵ phát triển thì nhà họ Văn e là sẽ qua mặt như .