Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 792

Cập nhật lúc: 2026-02-24 10:12:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà, là của cô!”

 

Ai nhớ thương cũng vô ích!

 

Đến một đứa c.h.é.m một đứa, đến một đôi g-iết một đôi!

 

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, ảnh hưởng đến tâm trạng của hai vợ chồng, thậm chí tối hôm đó hai vợ chồng còn ầm ĩ dữ dội hơn...

 

Ngày hôm khi Trần Minh Xuyên , với Tiêu Nam chuyện cái xe.

 

Tiêu Nam sẽ tìm một bạn chiến đấu khác xem .

 

“Trước khi biển xe đó cấp xuống, thì chỉ thể dùng xe của thôi.”

 

“Từ đây đến bệnh viện J1, tự lái xe chỉ mất hơn nửa tiếng.”

 

“Nếu xe đưa đón của sư đoàn, vạn nhất kịp chuyến thì chạy bộ mất.”

 

Lời dứt, Tiêu Nam liếc mắt một cái:

 

“Cậu cái kiểu gì thế !

 

Tớ xe dùng chắc?”

 

“Yên tâm , hai chúng chẳng lẽ xe.”

 

“Cậu bảo với chị dâu, khi xe mới về thì cái xe cứ để chị dùng, ai đến mượn cũng cho mượn nữa.”

 

Thực cái xe đó về cơ bản là Lý Hân Nguyệt đang dùng.

 

Chỉ là Trần Minh Xuyên sắm cho vợ một cái xe riêng.

 

Dùng của khác cô chắc chắn dùng thoải mái bằng.

 

Tay giơ lên, một đ-ấm nện vai Tiêu Nam:

 

“Anh em, cảm ơn nhé!”

 

Tiêu Nam nhướn mày:

 

“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, chị là vợ , cũng là ân nhân cứu mạng của tớ mà.”

 

“Vả , hằng ngày chị dâu còn bao nhiêu đồ ăn ngon cho tớ, lẽ nào tớ là hạng lòng lang thú, ơn ?”

 

Nghe thấy câu , Trần Minh Xuyên trong lòng cảm thán:

 

“Anh em đây là mãi mãi khắc ghi chuyện trong lòng !”

 

Buổi chiều Tiêu Nam và Trần Minh Xuyên họp ở quân khu, chiều mai mới về.

 

Mã Trân cũng thành phố học thanh nhạc , tối về thăm bố .

 

Ba giờ đúng, Tiểu Ngô mang thư bảo đảm của Lý Hân Nguyệt tới, quả nhiên chính là thông báo báo danh của bệnh viện.

 

Chương 616 Trước khi

 

Thông báo khá chính thức.

 

Bên rõ ràng, thời gian nào, tầng mấy, đến chỗ nào báo danh.

 

Lý Hân Nguyệt kẹp nó cùng với giấy chứng nhận do bộ đội cấp trong sổ hộ khẩu, đây đều là những giấy tờ cần thiết để báo danh.

 

Hôm nay ở nhà chỉ còn Lý Hân Nguyệt và Trần Ngật Hằng hai con, Mã Tố Anh bảo hai con họ sang ăn cùng.

 

nấu xong thức ăn , ăn thì sẽ thiu mất, thế là từ chối.

 

Cơm là lấy từ bếp của cơ quan, con trai thích ăn cơm rang trứng, cô định một đĩa.

 

Vừa mới bếp, ngoài cửa gọi.

 

Trần Ngật Hằng lập tức gọi cô:

 

“Mẹ ơi, là của Cương Cương đến ạ, con mở cửa.”

 

Cương Cương chính là con trai út Tần Lập Cương của Tần Cẩm Hoa.

 

Lý Hân Nguyệt lập tức đáp lời:

 

“Được , con mau .”

 

Trần Ngật Hằng chạy ngoài, một lúc bưng sáu cái bánh bao nóng hổi .

 

“Mẹ ơi, bác gái lớn đây là bánh bác tự , mới lò, bảo chúng tranh thủ ăn lúc còn nóng ạ.”

 

Lý Hân Nguyệt:

 

“...”

 

—— Khỏi cơm rang trứng nữa .

 

Vợ chồng Khâu Hồng Viện đều là phương Bắc, bánh bao đúng là cừ.

 

Bánh bao nhân thịt lợn cải thảo miến, nhân to vỏ mỏng, c.ắ.n một miếng là nước dùng chảy , đúng chuẩn bánh bao nước.

 

“Ngon quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-792.html.]

 

Mẹ ơi, bánh bao bác gái lớn ngon hơn nhiều so với bánh bao bố lấy ở nhà ăn ạ!”

 

Lý Hân Nguyệt:

 

“...”

 

—— Cái mà so sánh chứ?

 

“Ngật Nhi, bánh bao bố lấy về nhiều nguyên liệu như thế .”

 

“Hơn nữa các chú học bánh bao lâu, nên ngon như thế .”

 

“Muốn ăn đồ ngon thì tự bắt tay .”

 

“Vâng !”

 

Trần Ngật Hằng lập tức bồi thêm một câu:

 

“Tự bắt tay, cơm no áo ấm!”

 

Lý Hân Nguyệt vui vẻ:

 

đúng đúng, chính là câu đó.

 

Ai dạy con thế?”

 

“Cô giáo dạy ạ.”

 

Ồ?

 

Nhà trẻ còn dạy ngữ lục ?

 

Không tệ!

 

Giáo d.ụ.c tư tưởng là gốc rễ, bắt đầu từ khi còn bé.

 

Hai con mỗi ăn ba cái bánh bao, đó ăn hết thức ăn.

 

Cơm lấy về thì dùng bát sứ đựng đặt trong nước, sáng hôm món cơm rang trứng.

 

Ăn cơm xong, hai con đến khu nhà ở của cán bộ cấp tiểu đoàn.

 

Trước tiên đến nhà họ Lý, bởi vì Tiểu Ngật Nhi tìm Lý Đằng Phi chơi.

 

Con trai khi thực sự trưởng thành thì luôn thích tìm những con trai lớn tuổi hơn để chơi cùng.

 

Lý Hân Nguyệt cũng thích con trai chơi với Lý Đằng Phi, bởi vì thằng bé đó tinh nghịch.

 

Không chỉ tinh nghịch, Lý Đằng Phi còn mang dáng dấp của một đại ca.

 

Trần Ngật Hằng quá ngoan, Lý Hân Nguyệt cũng , nó bẩm sinh ngoan như con gái, mà là từ nhỏ áp chế quá mức dẫn đến ngoan ngoãn.

 

Cô hy vọng con trai chút hoang dã.

 

Cho dù là thường xuyên đ-ánh nh-au gây chuyện với khác, chỉ cần hư hỏng thì cô cũng quan tâm.

 

Ít nhất thì một đứa trẻ như sẽ khác bắt nạt.

 

Thấy hai con họ tới, Từ Hồng Cầm mới bước chân nhà vô cùng vui mừng.

 

“Tân Diệp, hai con em sang đây?”

 

Lý Hân Nguyệt mỉm :

 

“Em bái một thầy, thầy bảo sáng ngày em đến bệnh viện J1 việc, Trần Minh Xuyên thì nhiệm vụ .”

 

“Sáng sớm bảy giờ em khỏi nhà, nên sang với Tam Ni một tiếng.”

 

“Sáng ngày gửi Ngật Nhi ở nhà em , bảy giờ rưỡi Vương Hạo ở khu doanh trại thì nhờ đưa đến nhà trẻ giúp em.”

 

Từ Hồng Cầm liền :

 

“Gửi ở nhà chị , sáng ngày bảo lão Lý đưa cho.”

 

Lý Hân Nguyệt lập tức từ chối:

 

“Anh Kiến Sơn thì chừng ạ, vạn nhất tối trong doanh trại việc là luôn, Vương Hạo ở cơ quan dù cũng tiện hơn.”

 

chị dâu, mấy ngày nay tập huấn thế nào ạ?”

 

Nói đến công việc là Từ Hồng Cầm chuyện để kể ngay:

 

“Nói thật lòng, kỷ luật ở đó nghiêm lắm.”

 

mà nhà máy lớn đúng là khác, cái gì cũng quy định thành văn cả.”

 

“Nếu chị đó thì ở cái nơi rộng lớn thế mãi mãi cũng chẳng học nhiều thứ như !”

 

“Tân Diệp , mấy ngày nay chúng chị ai nấy đều cảm thấy như đang .”

 

“Nếu em thì chúng chị mãi mãi cũng cơ hội đến cái nơi như thế.”

 

“Chúng chị thông qua thi cử mà , cho nên đều nỗ lực, sợ khác coi thường.”

 

“Còn ba ngày nữa là thi , bởi vì nhiều chữ nghĩa rành rẽ nên thi là trả lời vấn đề trực tiếp.”

 

Loading...