Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 714

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:55:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy thì để nó ngủ chung phòng với họ !”

 

Mặc dù áy náy với con nhưng tâm trạng Trần Minh Xuyên vẫn buồn bực.

 

“Vậy chúng định để nó ngủ cùng đến bao giờ?"

 

Lý Hân Nguyệt nghĩ ngợi:

 

“Đến lúc học !"

 

“Có thời gian hai năm, em lòng tin sẽ nuôi dạy nó thành một bé tự tin, rạng rỡ."

 

Được , năm năm đổi lấy hai năm, Trần Minh Xuyên quyết định nghiến răng kiên trì!

 

cũng trẻ con ở nông thôn, cả thì hai ba tuổi tự ngủ , vì bố còn chăm em!

 

Em trai em gái...

 

Nghĩ đến bốn chữ , mắt sáng lên:

 

“Đợi Ngật nhi , nó thể tự tin ?”

 

Không , tìm thời gian đưa vợ kiểm tra sức khỏe!

 

Nếu thể... thì để con trai sớm !

 

Vì lý tưởng vĩ đại của , Trần Minh Xuyên kê thêm một chiếc giường nhỏ trong phòng ngủ chính...

 

Chớp mắt đến ngày chuyển nhà.

 

Chuyển nhà chiến sĩ giúp đỡ nên thông báo cho nhà họ Trần và nhà họ Tô.

 

Vốn dĩ Lý Hân Nguyệt định cơm tân gia, nhưng mấy quan hệ cứ nhất quyết chịu.

 

Hết cách, chỉ thể mấy món, mua hai chai r-ượu để chung vui một chút.

 

“Tam Ni, cứ đây nhặt rau , những việc khác cần quản!"

 

Lý Hân Nguyệt ném một rổ rau cho cô , thực sự sợ cái bụng bầu to đùng của cô mệt!

 

Chín tháng hơn , thể sinh bất cứ lúc nào!

 

Tiền Tam Ni xong :

 

“Tớ yếu ớt thế?"

 

“Lúc sinh Phỉ nhi, đúng lúc đội sản xuất đang bận vụ mùa."

 

“Bố chồng chồng tớ đều gặt hái, một tớ cơm cho cả nhà!"

 

“Hơn nữa còn là ba bữa một ngày đấy nhé!"

 

“Người ăn, lợn cũng ăn, tớ ở cữ chỉ đúng ba ngày!"

 

Nhà Vương Hạo ở ngoại ô huyện, là nông dân.

 

Vì cô họ của Tiền Tam Ni là thím của Vương Hạo, hai kết hôn qua giới thiệu.

 

Tiền Tam Ni tính tình , tướng mạo cũng , Vương Hạo ưng ngay!

 

Chỉ là Lý Hân Nguyệt thuyết phục.

 

lúc , tiếp lời:

 

“Bây giờ chúng cũng đang bận vụ mùa, cần đến bà bầu tay."

 

“Tiền tẩu t.ử cứ yên tâm, nấu nướng tớ rành lắm."

 

Triệu Lan đẩy hai đứa nhỏ tới.

 

Hôm nay đông , hôm qua cô với Lý Hân Nguyệt là sẽ qua giúp đỡ.

 

Mấy đang thì giọng vui vẻ của Trương Mộng truyền .

 

Hôm nay cô đổi tiết với khác, xin nghỉ một ngày.

 

“Chị dâu, em tới !

 

Chỗ lá dong chắc là đủ chứ?"

 

Cách trường tiểu học trấn xa một ngọn núi, bên núi một con sông, hai bên bờ sông mọc nhiều lá dong.

 

Nghe Lý Hân Nguyệt ăn bánh chưng, Trương Mộng hai lời nhận việc hái lá dong.

 

Nhìn thấy cô , Lý Hân Nguyệt :

 

“Cô em ngày càng hoạt bát !”

 

“Bao nhiêu cũng , nhiều thì nhiều một chút, mai ăn, món ăn chán!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-714.html.]

 

Chương 556 Chuyển nhà

 

Đã lâu ăn bánh chưng, Lý Hân Nguyệt thực sự chút thèm, đặc biệt ăn bánh chưng nhân thịt tươi.

 

Vừa hai ngày Liễu Thúy Kiều thôn giúp cô đổi lấy mười cân gạo nếp.

 

Chiều tối qua Trần Minh Xuyên lên núi đặt bẫy, Lý Hân Nguyệt dùng một chút ý niệm.

 

Sáng nay thu hoạch một con lợn rừng nhỏ, bốn con thỏ, còn nhặt hai ổ trứng gà rừng.

 

Sáng sớm Trần Minh Xuyên tự lái xe .

 

Cho nên khác hề nhà họ Trần thịt ăn.

 

Sáng sớm, Lý Hân Nguyệt dùng gia vị ướp sẵn một miếng thịt ba chỉ.

 

Hôm nay bánh chưng thịt tươi và bánh chưng đậu đỏ.

 

Món chính là bánh chưng và cháo bát bảo.

 

Món mặn lớn là thịt kho tàu, thịt thỏ cay tê, thủ lợn chân giò trứng gà rừng kho, lòng già xào dưa chua, sườn hầm đậu cô ve.

 

Món rau thì đậu nành luộc đa vị, lạc rang, dưa chuột bóp, cải bắp, rau muống.

 

Canh xương ống hầm nấm rừng.

 

Bữa cơm tân gia để buổi tối, vì ngày mai là mùng một tháng năm, bộ đội nghỉ.

 

Buổi tối thể uống vài ly.

 

Buổi trưa, chuẩn ăn bánh chưng.

 

Lá dong đến, bắt đầu bận rộn...

 

“Lệ Phương, ba của em chuyển nhà đấy, cũng cho em ?"

 

Những ngày , lòng Trần Lệ Phương loạn.

 

gọi điện về nhà, đến bộ đội lớn điện thoại.

 

hỏi chuyện của ba , nhưng bà già họ Trần trả lời cô , tuy nhiên cô chuyện lẽ là thật...

 

Anh trai ruột còn là trai ruột nữa, vốn dĩ ghét , còn cho qua đó?

 

Nhìn Ngô Tiểu Hà, mắt Trần Lệ Phương lóe lên:

 

“Anh ba tớ , chị dâu ba cho tớ đến cửa, cũng cách nào."

 

“Anh , đợi qua một thời gian nữa cô để tâm nữa thì mới cho tớ ."

 

Anh Xuyên cũng sợ phụ nữ đó quá nhỉ?

 

Ngô Tiểu Hà bĩu môi:

 

“Anh của cũng thật là, vì một phụ nữ mà ngay cả em gái ruột cũng cho đến cửa, thật ngờ như ."

 

“Cậu xem phụ nữ đó rốt cuộc bản lĩnh gì mà khiến ba cưng chiều đến mức ?"

 

“Chẳng chỉ là xinh một chút ?

 

Hừ, đời phụ nữ đầy rẫy đó, cái thể đem ăn ?"

 

“Cưới vợ cưới đức, một đời chủ mẫu hưng vượng ba đời , chẳng lẽ ?"

 

Cái , chính Trần Lệ Phương cũng .

 

—— Tại ba , từ tới giờ một cái liếc mắt cũng thèm Lý Lừa Ngốc, mà đến giờ lời răm rắp.

 

Nghe lời Ngô Tiểu Hà, cô vẻ mặt bất lực.

 

“Tiểu Hà, nếu tớ mà rốt cuộc điểm nào thể khiến ba tớ lời như thì tớ ở đây rầu rĩ ."

 

thật lòng, đàn ông đúng là những thứ nông cạn."

 

“Họ thấy phụ nữ là căn bản thể dời chân ."

 

“Cậu trong khu gia quyến xem, ngoại trừ những cuộc hôn nhân từ bé, những gia quyến còn mấy xinh ?"

 

“Người thì là hộ khẩu, công việc."

 

“Mà chúng thì chẳng gì cả."

 

Ngô Tiểu Hà đồng tình:

 

“Hộ khẩu gì ghê gớm ?"

 

“Tớ trình độ cấp ba, chỉ cần tớ theo quân là hộ khẩu."

 

 

Loading...