“Tống Chi Nhã kể hết, kể sạch sành sanh, đó đến lượt bà nội Trần thẫn thờ...”
“Thật thể tin nổi!"
“Cái đứa nhỏ giỏi giang đến mức đó, thật sự dám tin."
“Cho nên mới , thực sự thể chỉ vẻ bề ngoài."
Tống Chi Nhã vô cùng tiếp nhận lời phê bình :
“, đúng ạ, là do con quá nông cạn."
“Gừng càng già càng cay, câu đúng là sai, vẫn là mắt của lợi hại!
Mẹ, cảm ơn lời nhắc nhở của ."
“Nếu nhắc nhở, con chỉ mất một cô con dâu giỏi giang, mà còn khả năng mất luôn cả đứa con trai ."
!
Trần lão phu nhân cũng là phụ nữ.
Cái ánh mắt mà cháu trai vợ nó...
Nếu nhất định bắt nó lựa chọn, Trần lão phu nhân tin rằng, cái nó chọn chắc chắn là vợ con nó!
Cũng may là cô con dâu cũng hạng ngu !
Tối đến khi Trần Chính Xương trở về, thấy tin tức vợ truyền tai, ông cũng chấn kinh hồi lâu...
—— Nhà họ Tô ở đất nước Viêm là gia đình công thần khai quốc, nếu ở thời cổ đại chắc chắn là phong hầu bái tướng.
—— Có bao nhiêu kết giao với nhà họ Tô, thế nhưng từng ai thể tiếp cận .
—— Vậy mà con dâu nhà ông là cháu gái nuôi của nhà họ Tô.
“Chi Nhã, quan hệ của con dâu với nhà họ Tô đừng truyền ngoài, nếu con bé sẽ phiền đến ch-ết mất."
Tống Chi Nhã hiểu ý nghĩa của câu .
Ai mà chẳng quan hệ với nhà họ Tô chứ?
Đặc biệt là ba đứa con trai nhà chị dâu cả, đều đang việc ở các bộ ban ngành của thành ủy, tỉnh ủy.
Nếu quan hệ giữa con dâu và nhà họ Tô, với cái tính cách mặt dày hổ của chị dâu cả thì chẳng cả ngày sẽ tìm con dâu để nhờ vả ?
Tô Bính Thành tuy chỉ là tỉnh trưởng, nhưng bí thư tỉnh ủy tuổi tác cao, sức khỏe , thường xuyên đau ốm.
Ông ít khi quản sự việc.
Có thể , tỉnh J hiện tại thì tỉnh trưởng Tô mới là thực sự cầm lái.
“Em ạ."
Tuy nhiên, việc Lý Hân Nguyệt chủ nhiệm ở nhà máy d.ư.ợ.c tỉnh sớm truyền khắp nhà họ Trần...
Bác gái cả nhà họ Trần khi xong thì vẻ mặt đầy vẻ tin.
“Cái con vợ thằng Minh Xuyên đúng là bốc phét thật!
Nó là chủ nhiệm phòng nghiên cứu phát triển của nhà máy d.ư.ợ.c tỉnh ?"
“Hì hì, chắc là leo lên bằng nhan sắc đấy chứ?"
“Một con bác sĩ chân đất ở nông thôn, thật sự coi là thần tiên , bốc phét đến mức ."
“Học đại học , còn tin, dù thím ba nhà cô cũng đang giáo sư đại học, kiếm một suất học chắc cũng khó quá."
“Chỉ là, con dâu thím cán bộ lớn như , còn cần học đại học gì nữa?"
“Đi học thì cần ?"
“Tự mâu thuẫn!
Thật đúng là bốc phét cần vốn!"
Ngồi ở phòng khách là Văn Quyên - con dâu cả của bác trai cả nhà họ Trần, thấy , cô há miệng, vẻ mặt đầy tò mò...
“Mẹ, em dâu họ xinh lắm ?"
Nếu cháu dâu xinh , bác gái cả nhà họ Trần thừa nhận.
“Ừm, giống hệt như hồ ly tinh ."
“Thím ba nhà cô chắc chắn là vì giữ thể diện nên mới bốc phét như thế."
“Bên nhà máy d.ư.ợ.c tỉnh quen ?
Tìm ai đó hỏi thăm chút xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-710.html.]
Mối quan hệ dâu con hòa thuận là chuyện từ nhiều năm nay .
Là con dâu trưởng nhà bác cả Trần, Văn Quyên quá hiểu rõ những ân oán giữa chồng và thím ba.
“Người trong nhà chúng đều ai việc ở nhà máy đó cả."
“Bên đó con cũng nghĩ quen nào, để con tìm hỏi thăm xem ."
“Tuy nhiên con nghĩ, thím ba là thanh cao như mà cưới một đứa con dâu thế , chắc chắn trong lòng thoải mái ."
“Nếu thím bốc phét như thì gặp khí thế nữa."
Chẳng ?
Bác gái cả nhà họ Trần đắc ý .
Hai cô con dâu của bà đều gia thế , hơn nữa đều là sinh viên đại học.
Hì hì, thì cô em dâu cứ việc uất ức !
Chương 553 Nhìn mặt tiền
Cả nhà bác cả Trần thực sự là coi thường Lý Hân Nguyệt.
Đặc biệt là bà bác cả .
Nhìn qua thì năng khách sáo, nhưng trong lời luôn ẩn chứa gai nhọn.
Thậm chí mấy tụ họp đó đều năng đầy châm chọc, khiến cạn lời.
điều họ là, sẽ một ngày họ quỳ cầu xin Lý Hân Nguyệt cứu mạng.
Đương nhiên, đó là chuyện .
Trần Minh Xuyên khi trở về chuyện đến.
“Vợ ơi, bà khó em chứ?
Đừng vì mà khiến bản chịu uất ức."
Lý Hân Nguyệt :
“Anh sai , em là mặt tiền bạc, chứ mặt mũi của !"
“Em cho , mặt mũi lớn đến mức đó ."
“Hơn nữa con uất ức gì cả, ai mà ngày nào cũng gửi cho em mười nghìn đồng, bảo em gọi đó là 'đại ca' cũng !"
₍₍ ᕕ(´◓⌓◔)ᕗ⁾⁾
Trần Minh Xuyên:
“..."
—— Mặt mũi của , ngay cả mười nghìn đồng cũng đáng giá ?
—— Vả vợ đúng là quá khiêm tốn !
“Chút tiền đối với bình thường là khối tài sản khổng lồ, nhưng lọt mắt em ."
“Nguyệt nhi, nghiêm túc đấy!
Không ai phép em vui, ngay cả ruột cũng !"
Nghe thấy câu , mũi Lý Hân Nguyệt cay cay.
Trần Minh Xuyên cưng chiều cô như , hai kiếp cũng tìm thứ hai.
Ôm lấy đàn ông cao lớn mặt, nhắm mắt , cô rúc mặt l.ồ.ng ng-ực .
“Ông xã, cứ như sẽ hư em mất."
“Anh cam tâm tình nguyện!"
Không quá nhiều lời lẽ hoa mỹ, chỉ bốn chữ.
Mà bốn chữ nặng tựa ngàn cân.
Lý Hân Nguyệt nhận thực sự cách nào rời bỏ đàn ông nữa .
Anh đối với cô như , cô cũng nên rộng lượng một chút.
“Ông xã, thật lòng là em thấy uất ức ."
“Dù chăng nữa, vì em cũng sẵn lòng chấp nhận."
“Dù cũng là cha ruột của , hơn nữa cũng chuyện gì tày đình cả."
“Lần em thực sự tha thứ cho bà , vì tiền, mà là thái độ của bà thực sự đổi ."