Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 687

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:55:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Minh Xuyên cúi đầu hôn trán Lý Hân Nguyệt một cái:

 

“Vợ , em còn xuất sắc hơn!”

 

“Đặc biệt là em , xuất sắc đến mức khiến cảm thấy vô cùng thỏa mãn!”

 

“Thực em và Dịch nhi ở bên cạnh, bao giờ cảm thấy cô đơn lạnh lẽo.”

 

“Cảm ơn em khích lệ !”

 

Đâu là khích lệ?

 

Trong lòng Lý Hân Nguyệt, tuy nhân tính thế gian ích kỷ cũng ít nhưng cô càng tin tưởng việc “nhân chi sơ tính bản thiện"!

 

Chương 535 Thân thế của Trần Minh Xuyên

 

Có lẽ vì quá kích động mà đêm hôm đó Trần Minh Xuyên mãi ngủ .

 

Hết cách , hai chỉ còn cách “vận động" thêm một nữa.

 

dù là , sáng sớm hôm vẫn dậy sớm, lúc chạy bộ buổi sáng còn mang vác nặng chạy thêm hai nghìn mét.

 

Thấy tập luyện như liều mạng, trưởng khoa phòng doanh chạy :

 

em, như thế nhé?”

 

“Đi khỏi nhà hai ngày về mà tinh lực vẫn còn dồi dào thế ?

 

Không ’ đấy chứ?”

 

Cái hạng gì thế ?

 

Anh ?

 

Trần Minh Xuyên liếc một cái:

 

thấy mới là ‘ , chạy mới hai nghìn mét thở hổn hển, c-ơ th-ể phá hỏng đấy chứ?”

 

“Xem chuẩn bố thứ tư ?”

 

Câu dứt, khuôn mặt già nua của trưởng khoa phòng doanh đỏ bừng lên.

 

Anh đ-ấm Trần Minh Xuyên một cái, vẻ mặt hung tợn:

 

“Chà chà, dám trêu chọc lão ca , ăn đòn ?”

 

, đến để hỏi :

 

Chiếc giường của sắp xong , chỉ còn thiếu phần đan dây cọ thôi.”

 

“Cậu đan dây cọ sợi đôi là sợi đơn?”

 

Cái Trần Minh Xuyên hiểu lắm.

 

Anh hỏi:

 

“Có gì khác ?”

 

Trưởng khoa phòng doanh sắp tức ch-ết !

 

“Ngay cả cái mà cũng ?

 

Đương nhiên là , thì đến hỏi gì?”

 

“Dây cọ sợi đôi thì bền hơn, hơn nữa cũng dễ dão nhưng giá đắt hơn ít.”

 

Anh thiếu chút tiền ?

 

Trần Minh Xuyên thầm nghĩ:

 

“Làm sợi đơn lỡ như chỗ nào đứt thì , vợ ngã thì thế nào?”

 

“Có loại sợi ba ?”

 

⋋⁞◔﹏◔⁞⋌

 

Trưởng khoa phòng doanh cạn lời!

 

, hai vợ chồng định đ-ánh trận giường đấy ?”

 

Trần Minh Xuyên trưởng khoa phòng doanh bằng ánh mắt đầy ẩn ý:

 

“Đ-ánh trận thì , nhưng đ-ánh lộn là chuyện bình thường mà ?”

 

“Lão ca, đừng với là vợ chồng đ-ánh lộn giường nhé!”

 

“Nếu thì khuyên nên xét nghiệm quan hệ cha con với mấy đứa nhỏ !”

 

Trưởng khoa phòng doanh:

 

“\(´O`)/”

 

—— Thật là quá trơ tráo !

 

—— Chuyện như mà cũng thể một cách hùng hồn như thế!

 

—— Người còn là em mặt lạnh của nữa ?

 

Nhìn cái vẻ mặt như dẫm phân của trưởng khoa phòng doanh, Trần Minh Xuyên sảng khoái tinh thần trở về nhà.

 

Sau khi ăn sáng xong dặn dò:

 

“Mười một giờ qua đón em.”

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-687.html.]

 

“Vâng, em .”

 

Để gặp chồng, Lý Hân Nguyệt đặc biệt gội đầu, một bộ quần áo đúng mực.

 

Bởi vì cô chồng như thế nào.

 

Mười một giờ năm mươi phút, cửa tiệm cơm quốc doanh ở Thành Nam một phụ nữ tinh tế đang .

 

Thấy một đàn ông mặc quân phục dắt một phụ nữ tới, bà lập tức tiến lên phía :

 

“Là Minh Xuyên ?”

 

Trần Minh Xuyên lập tức gật đầu:

 

“Là con, chào bà!”

 

Người phụ nữ chính là điện thoại ngày hôm qua, chằm chằm Trần Minh Xuyên, bà cố nén sự kích động trong lòng:

 

“Chào các con, trong chuyện nhé.”

 

“Vâng ạ!”

 

Ba phòng bao.

 

Phòng bao của tiệm cơm quốc doanh nhiều, cái đặt từ hôm qua.

 

Sau khi trong ba xuống quanh bàn.

 

Cả ba đều gì.

 

Tống Nhã Chi lặng lẽ quan sát Trần Minh Xuyên mặt, hề nhúc nhích.

 

Thậm chí cần chiếc khóa vàng bà cũng thể khẳng định:

 

“Đây chính là con trai lớn của bà!”

 

Bởi vì quá giống!

 

Anh giống cha đến chín phần.

 

Thân hình thẳng tắp, eo lưng vững chãi, ngũ quan sắc sảo nhưng kém phần thanh tú.

 

Đôi mắt phượng đó, đuôi mắt xếch lên, lông mày dài và đậm, thậm chí mái tóc dày rậm cũng giống hệt.

 

Thực sự là hề sai lệch một chút nào.

 

“Con chính là chủ nhân của chiếc khóa vàng ?”

 

Trần Minh Xuyên gật đầu:

 

“Là con, đăng báo tìm là bà ạ?”

 

Tống Nhã Chi chút kích động.

 

Mong đợi gần ba mươi năm , bà lúc nào cũng tìm kiếm con trai cả của .

 

Chỉ là nữ chiến sĩ giúp bà bế con năm xưa dường như biến mất để dấu vết.

 

Tìm kiếm gần ba mươi năm, Tống Nhã Chi cứ ngỡ lúc sinh thời chắc tìm thấy nữa !

 

ngờ bà tìm thấy con trai cả của !

 

Dòng m-áu trong c-ơ th-ể đang cuồn cuộn chảy, bàn tay của Tống Nhã Chi đang run rẩy.

 

“Con , của con.”

 

“Con là con trai của , con và cha con giống vô cùng.”

 

Người thực sự là !

 

Trần Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, lúc định gọi thì phát hiện ánh mắt của Tống Nhã Chi rơi Lý Hân Nguyệt...

 

“Vị là...”

 

Trần Minh Xuyên lập tức giới thiệu:

 

“Đây chính là vợ con, Lý Tân Diệp, ở đại đội Song Khê, công xã Hồng Lĩnh, huyện Cừ.”

 

“Con trai tên là Trần Ngật Hằng, năm nay năm tuổi rưỡi, hôm nay học nên chúng con mang cháu theo.”

 

Ở quê ?

 

Tống Nhã Chi xuất từ gia đình thư hương thế gia, đàn ông bà gả cho cũng là môn đăng hộ đối nên quan niệm về môn hộ của bà cực kỳ mạnh mẽ.

 

“Đã từng học ?”

 

Mặc dù vẻ mặt bà ôn hòa nhưng biểu cảm tinh tế của Tống Nhã Chi lọt qua mắt Lý Hân Nguyệt.

 

—— Người chồng thực sự hài lòng về cô nha!

 

—— Hì hì, xem cô chính là duyên với chồng .

 

Chỉ là văn hóa thể cao nhưng lễ phép thì thể thiếu!

 

Lý Hân Nguyệt trả lời một cách lễ phép:

 

“Thưa bác, cháu chào bác, cháu nghiệp cấp hai ạ.”

 

Mới nghiệp cấp hai ...

 

Nghĩ đến cả gia đình , ai nghiệp đại học là du học sinh về nước chứ?

 

Mà đứa con dâu duy nhất của bà... mới nghiệp cấp hai.

 

 

Loading...