“Món thịt viên heo rau củ thì băm nhỏ rau củ , đó trộn cùng thịt băm và tinh bột, nặn thành viên đem rán qua một chút.”
Rán xong mới đem kho đỏ.
Như thế mới ngấm gia vị.
Trẻ con đều thích ăn đồ ngấm gia vị.
Quả nhiên hai đứa nhỏ lúc ăn cơm chẳng cần gọi, “vù vù vù" một loáng ăn sạch sành sanh cơm.
“Mẹ ơi, Minh Minh cái ngon thật đấy ạ."
Lý Hân Nguyệt gật đầu với bé:
“Vậy chúng , nhưng cái là đồ rán nên dễ nhiệt, ăn thường xuyên ."
“Ồ, ba ngày ăn một chắc là chứ ạ?"
Lý Hân Nguyệt mỉm :
“Được, ba ngày sẽ thịt viên nấm hương cho hai con."
“Cảm ơn , ơi con yêu nhất đời!"
Cái miệng nhỏ dẻo quẹo !
Thật học ai nữa?
Lý Hân Nguyệt dặn dò:
“Con đưa Minh Minh ngoài chơi , để quét nhà."
“Để con quét cho, con và Minh Minh cùng quét nhà, bọn con quét đấy ạ."
Được , con trai thể hiện thì cứ cho bé cơ hội ?
Buổi tối khi đưa Minh Minh về, cả nhà dạo ở sân tập.
Trần Ngật Hằng dắt Toàn Phong chạy phía , hai vợ chồng vai kề vai phía .
“Anh xã, dạo Tề Hướng Đông biểu hiện thế nào?"
Trần Minh Xuyên đầu :
“Sao em đột nhiên hỏi về ?
Vợ , em vẫn còn quan tâm đến ?"
Cái loại gì !
Lý Hân Nguyệt co rúm mặt , vẻ mặt đầy khinh bỉ:
“Ai thèm quan tâm đến chứ?
Anh là gì của em mà em quan tâm?"
“Là thế , hôm nay em gặp Ngô Tú Chi, Minh Minh cẩn thận va cô ..."
Tiếp đó, Lý Hân Nguyệt mách tội Ngô Tú Chi một trận!
Nghe xong sắc mặt Trần Minh Xuyên lập tức trầm xuống.
“Người phụ nữ đúng là tố chất, Tề Hướng Đông coi như phụ nữ hủy hoại ."
“Nói thật lòng thì năng lực của Tề Hướng Đông cũng khá ."
“Mấy tháng nay chắc là quan hệ vợ chồng lắm nên phần lớn thời gian đều ở trong doanh trại, huấn luyện gắt gao."
“Huấn luyện của tiểu đoàn xe chủ yếu là kỹ thuật lái xe, phản ứng khi gặp nguy hiểm, xử lý sự cố."
“Từ đầu năm nay gần như ngày nào cũng ở ngoài quản lý huấn luyện."
“Thật là đáng tiếc!
Năng lực của cũng tệ ."
Đáng tiếc cái gì thì đương nhiên cần cũng .
Lý Hân Nguyệt lạnh một tiếng:
“Đáng tiếc cái con khỉ, cái tên cũng là kẻ hám lợi đấy!
Anh đừng mà đồng tình với ."
Cô vợ nhỏ nhà đúng là thù dai mà.
mà cũng khá đáng yêu.
Trần Minh Xuyên đưa tay nắm lấy tay vợ :
“Biết , , giúp cũng dìm, coi như dưng qua đường!"
Có câu trả lời nên tâm trạng , hai quanh sân tập lớn hai vòng...
Vận động hợp lý nên tối hôm đó Lý Hân Nguyệt ngủ một mạch đến tận sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-676.html.]
Liễu Thúy Kiều và Từ Hồng Cầm đến rủ cô hái rau dại, Lý Hân Nguyệt :
“Nhà em ít , phơi nhiều quá cũng ăn hết."
“Chị dâu, ạ."
Liễu Thúy Kiều gật đầu:
“Cũng đúng, nhà chị mấy thằng con trai ăn khỏe lắm, bọn chị đây."
“Dạ , cẩn thận chút nhé, mùa trong bụi cỏ rắn đấy, chú ý một chút ạ."
“Biết , cảm ơn em nhắc nhở."
Hai nhưng Lý Hân Nguyệt là lúc hai họ khỏi cửa thì m-ông một đám theo.
Khu gia đình dấy lên một phong trào hái rau dại, lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Chương 527 Chương thiếu nhé
Ngày hôm đó Lý Hân Nguyệt xử lý chỗ măng nấu từ tối hôm .
Cô một hũ măng chua nhỏ, còn thêm một ít đậu nành với măng khô đa vị để đồ ăn vặt.
Đồ ăn vặt lò Tiền Tam Ni yên.
“Không , ngày mai Vương Hạo nghỉ, nhất định bảo hái một ít về, cái ngon quá mất."
Trong núi là căn cứ quân sự, dân bên ngoài sẽ .
Măng nhỏ và rau dại chân núi mùa cũng .
“Cô hái nhiều một chút, đến lúc đó dạy cô !"
Người chị em thật là quá !
Tiền Tam Ni cảm thán một hồi:
“Kiếp cô vá trời nhỉ!”
Trần Minh Xuyên cũng cảm thấy món măng khô đậu nành vị ngon.
Vợ thích ăn, thì nhiều một chút , dù cũng tốn tiền mua mà.
Chiều tối hôm lúc đưa thu hoạch chiến lợi phẩm từ bẫy thú, thuận tiện mang theo hai cái gùi lớn.
Chỉ là gùi lớn đến cũng đủ dùng.
Mười cái bẫy thú mà bẫy tận bảy con mồi.
Hai con lợn rừng nhỏ, một con dê rừng, bốn con thỏ rừng...
“Chị dâu, tay nghề của chị thực sự là quá đỉnh luôn!"
“Nếu bây giờ thể mang ngoài bán, chị mà săn chắc chắn sẽ phát tài to!"
Hôm nay theo Trần Minh Xuyên là hai lính quyền, một tên Ngô Kiến, một tên Lý Thu.
Trần Minh Xuyên lườm Ngô Kiến một cái:
“Đừng nhảm, cũng đừng ngoài rêu rao, đây là vì bẫy thú chị dâu các đặt 'mồi dụ'."
“Cái thứ động vật thích nhất, ngửi thấy mùi là sẽ tới ngay, chỉ là giá cả hề rẻ ."
Thì là như ?
Mấy bừng tỉnh đại ngộ!
Sao họ quên mất chị dâu chế thu-ốc cơ chứ!
Ngô Kiến lập tức gật đầu:
“Rõ!
Tuyệt đối giữ bí mật!"
Trần Minh Xuyên sợ truyền ngoài vì núi là của quân đội.
Tuy quân đội quy định cá nhân săn b-ắn nhưng cách bẫy của họ thế thì quá khiến đỏ mắt !
Thời đại ai mà chẳng thèm thịt?
Hai con lợn rừng lớn, con lớn tầm bảy tám mươi cân, con nhỏ tầm năm sáu mươi cân.
Dê rừng cũng lớn, tầm ba mươi cân.
Chỉ bốn con thỏ rừng là cực kỳ b-éo, một con ít nhất cũng sáu bảy cân!
Hai cái gùi lớn đựng lợn rừng, cũng may Ngô Kiến và Lý Thu mang theo bao tải, đem dê rừng và thỏ rừng cho hết trong.
Lúc chuẩn sẵn, xe d.a.o kéo, xuống núi mấy bờ sông thịt sạch sẽ hết !
Lúc về đến nhà trời tối đen.
Tuy chút muộn nhưng trời tối một cái lợi là ai thấy.