Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 673

Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:47:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Lan cũng co rúm mặt :

 

“Em mà nũng như thế, Vệ Quốc nhất định sẽ tưởng em điên mất!"

 

“Ha ha ha ha..."

 

Lý Hân Nguyệt đến chảy cả nước mắt, đáng tiếc là bọn họ tin, phụ nữ nũng mới hưởng!

 

Phụ nữ mà, lúc cần cứng rắn thì cứng rắn, lúc cần dịu dàng thì dịu dàng.

 

Vợ chồng ở bên , nếu chút tình thú thì đàn ông thể yêu thương bạn đến mức dứt nổi chứ?

 

, việc cũng thấy nhẹ nhàng, thoải mái.

 

Hai giờ chiều, Tiền Tam Ni , Lý Hân Nguyệt bảo Triệu Lan về , bảo cô trông con.

 

Triệu Lan cần quản, bọn trẻ bây giờ ăn bột , cô cai sữa cho chúng, bình thường đều là em chồng trông giúp.

 

Đã như nên Lý Hân Nguyệt cũng kiên trì nữa, hai bận rộn một hồi là hết nửa ngày.

 

Chưa đến năm giờ, măng xong hết, trong nồi còn nấu một nồi măng trúc kho, mở nắp nồi hương thơm nồng nàn tỏa khắp nơi...

 

“Thơm thật đấy!"

 

Triệu Lan cất tiếng khen ngợi.

 

Lúc nấu măng Lý Hân Nguyệt bỏ một miếng xương già muối, mỡ trong xương đều măng nhỏ hấp thụ hết, hương thơm của thịt tỏa nồng nặc.

 

“Nào, ăn mấy miếng ."

 

Lấy bát, Lý Hân Nguyệt gắp mấy miếng đặt bát đưa cho Triệu Lan.

 

Triệu Lan cũng thực sự thèm , chẳng khách sáo chút nào đón lấy ăn, ăn kêu:

 

“Ngon quá, ngon quá, ngon tuyệt cú mèo luôn!"

 

“Ngon thì ăn nhiều một chút."

 

Tiếp đó, Triệu Lan ăn thêm nửa bát nhỏ nữa:

 

“Không ăn nữa, ăn nữa, lát nữa dày sẽ khó chịu mất."

 

Đặt bát xuống, Triệu Lan chuẩn về.

 

Lý Hân Nguyệt gói cho cô một bọc lớn:

 

“Cái em mang về , để Vệ Quốc cũng nếm thử chút."

 

Lần Triệu Lan thấy ngại:

 

“Chị Hân Nguyệt, cần , chẳng chị cho em bao nhiêu măng ?"

 

“Em về tự ."

 

Lý Hân Nguyệt lườm Triệu Lan một cái:

 

“Chỗ đó chẳng kho ?

 

Làm cái tốn thời gian, cho thì cứ cầm lấy, định khách sáo với chị đấy ?"

 

Triệu Lan lập tức nhận lấy:

 

“Vậy em về đây."

 

“Đừng vội, chị cũng đón , cùng ."

 

Triệu Lan đợi một lát, hai cùng khỏi cửa, đúng lúc gặp Ngô Tiểu Hà đang đẩy hai đứa trẻ đến tìm ...

 

“Chị dâu hai, chúng nó đói hết cả , bây giờ chị mới về, ai như chị hả?"

 

Cái cô em chồng ...

 

Nghe thấy lời trách móc của Ngô Tiểu Hà, lông mày Triệu Lan nhíu c.h.ặ.t thành một cục.

 

“Chẳng trong nồi chưng bột , cô cho chúng ăn ?"

 

Ngô Tiểu Hà đanh mặt :

 

“Một em mà xoay xở ?

 

Chị một mạch là nửa ngày trời, con cái chị mặc kệ luôn đúng ?"

 

Cái cô em chồng thật đúng là chẳng sắc mặt gì cả!

 

Triệu Lan thật sự sắp tức ch-ết !

 

Bình thường cô may quần áo, đều là em chồng chăm sóc hai đứa trẻ, hôm nay nữa ?

 

Hai đứa trẻ ngoan.

 

Tuy bảy tháng tuổi nhưng bình thường chúng cơ bản quấy .

 

Ăn no xong là hai chị em xe gỗ chơi.

 

Chơi mệt sẽ tự ngủ.

 

Tỉnh dậy còn với .

 

“Nếu cô thật sự chăm sóc xuể thì thuê , cô về quê cho rảnh nợ."

 

Ngô Tiểu Hà:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-673.html.]

“..."

 

—— Chẳng em xót chị công công cho ?

 

—— Thế mà điều!

 

Lý Hân Nguyệt gì, Ngô Tiểu Hà đối với cô mà chẳng khác gì khí.

 

“Triệu Lan, chị nhé."

 

Triệu Lan vẻ mặt đầy áy náy gật đầu:

 

“Chị Hân Nguyệt, việc gì bận xuể cứ gọi em, bây giờ em chẳng bận chút nào ."

 

“Được ."

 

Mùa thời tiết lạnh cũng nóng, chẳng lễ tết gì nên may quần áo mới thật sự nhiều.

 

Hơn nữa thời nay đều tiết kiệm, nhất thời Triệu Lan dựa việc ăn trong khu gia đình là khả quan lắm.

 

Cũng may còn mấy phụ nữ ở xưởng dệt đến ủng hộ.

 

Tuy bận rộn nhưng kiếm chút tiền sinh hoạt phí vẫn là .

 

Lý Hân Nguyệt và Triệu Lan tách , Triệu Lan đón lấy xe đẩy của bọn trẻ về:

 

“Cô út, nếu cô còn sửa thì sẽ với hai cô đấy."

 

Ngô Tiểu Hà mặt tối sầm .

 

“Em chẳng là xót chị công ?"

 

Xót?

 

Làm công?

 

Triệu Lan đầu , vẻ mặt trở nên khó coi!

 

Cô lạnh lùng Ngô Tiểu Hà:

 

“Đầu óc cô đúng là hâm , chỉ nhận chứ cho !"

 

“Cô ăn đồ của nhà họ Trần còn ít ?"

 

“Cô vong ơn bội nghĩa nhưng thì !"

 

“Cô mà còn thế nữa thì về , mãi mãi đừng đến đây nữa!"

 

Cái loại !

 

Chẳng lẽ là cô đang xót chị dâu ?

 

Ngô Tiểu Hà hậm hực :

 

“Đó cũng chẳng cho, là Minh Xuyên kiếm về, tính là ăn của cô chứ?"

 

Lời thốt , Triệu Lan đầu Ngô Tiểu Hà, đôi mắt sâu thẳm...

 

“Vậy cô ở đây ăn uống, trong lòng nghĩ chắc đây cũng chỉ là của hai cô đúng ?"

 

Ngô Tiểu Hà trong lòng run lên:

 

“Chị dâu hai, em nghĩ thế!"

 

“Không nghĩ thế?"

 

“Hừ!"

 

Triệu Lan lạnh một tiếng:

 

thấy cô chính là nghĩ như thế đấy!

 

Ngô Tiểu Hà, sẽ bao giờ tin lời cô nữa!"

 

“Cái loại như cô, điển hình là phường sói mắt trắng!"

 

“Chuyện ngày hôm nay sẽ với hai cô, đưa cô về là việc của !"

 

“Hai đứa trẻ ở nhà sẽ tự nuôi!"

 

“Oa!"

 

Ngô Tiểu Hà sợ đến bật :

 

“Chị dâu hai, em sai , em nhận ?"

 

“Em chỉ là đố kỵ, đố kỵ thôi mà, em thực sự từng nghĩ đến việc hại , chị đừng như thế!"

 

“Em hứa, sẽ bao giờ thế nữa!"

 

Triệu Lan chẳng gì, đẩy hai đứa trẻ cửa, Ngô Tiểu Hà ngoài cửa, sắc mặt âm trầm...

 

—— Không , cô tìm hai !

 

“Chị dâu hai, cho em thêm một tháng nữa, nếu em đổi thì em sẽ tự về quê ?"

 

Thay đổi?

 

Sách câu:

 

“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”

 

 

Loading...