Sắc mặt Trần Minh Xuyên tái mét dậy, đôi mắt nheo :
“Đứa em gái của quả nhiên hề đơn giản."
“Bà nội , chiếc khóa trường mệnh là của , nhưng nó từ mà ."
“Năm năm tuổi, lúc bà lâm trọng bệnh giao và chiếc khóa trường mệnh cho ba , đồng thời dặn ông chờ lớn lên thì đưa cho ."
“Tuy nhiên, bọn họ giấu ."
“Hai năm nay, đêm nào cũng mơ thấy giấc mơ , mơ thấy chiếc khóa ."
“Lần trở về, chính là tìm nó."
“ ba nó mất !"
Trời ạ, trong chuyện ẩn chứa bí mật gì đây?
Lý Hân Nguyệt há miệng:
“Là đứa em gái của lấy trộm !"
Phải.
Chính là đứa em gái của lấy trộm!
Ánh mắt Trần Minh Xuyên càng thêm trầm mặc:
“Xem ba cũng là con bé lấy trộm, đoán ông còn tưởng là lấy trộm cơ."
“Xem , đây chính là ý trời!"
Phải rằng, Trần Minh Xuyên đoán trúng chân tướng !
Chiếc khóa trường mệnh năm đó đúng là do bà Trần lấy trộm, chỉ là bà ngờ gặp “kẻ cắp gặp bà già" là Trần Lệ Phương.
Cả hai đều chuyện khuất tất, dù là mất là lấy thì đều dám để ai .
Lúc Trần Lệ Phương mơ cũng ngờ tới, cái nơi mà cô tưởng rằng giấu kỹ đến mức ngay cả ông trời cũng tìm thấy , mà hai dễ dàng phát hiện .
Mà lúc , cô đang ở trong phòng bà Trần ngủ say như ch-ết.
Lý Hân Nguyệt cầm chiếc khóa quan sát kỹ lưỡng, cuối cùng ở một chỗ nào đó, cô phát hiện một chữ:
“Mau , ở đây chữ."
Theo hướng ngón tay chỉ, Trần Minh Xuyên kỹ , đúng là chữ thật.
chữ quá nhỏ, hơn nữa còn là chữ Phồn thể, nhận .
“Để lúc nào đó tìm cái kính lúp xem ."
Lý Hân Nguyệt cũng cảm thấy đúng là như , chỉ là cô nảy suy nghĩ:
“Trần Minh Xuyên, chắc chắn con trai của nhà họ Trần ."
“Ừ."
“Anh nghi ngờ từ sớm ?"
Một nữa, Trần Minh Xuyên “ừ" một tiếng:
“Từ nhỏ đến lớn, đãi ngộ của ở nhà họ Trần khác biệt."
là như .
Bây giờ Lý Hân Nguyệt thông suốt .
Tại vợ chồng ông già Trần đối xử tệ bạc với đứa con trai xuất sắc như ?
Bởi vì căn bản con trai của bọn họ!
“Họ thật sự chút thông tin nào ?"
Trần Minh Xuyên lắc đầu:
“ bọn họ , ba một mực phủ nhận sự tồn tại của chiếc khóa trường mệnh ."
“Vậy bây giờ mang hỏi ông , liệu ông ?"
“Sẽ ."
Trần Minh Xuyên quá hiểu ông cụ Trần , nếu như chịu thì ngay từ đầu giấu giếm chiếc khóa trường mệnh .
Hơn nữa, cũng sẽ để họ rằng tìm chiếc khóa .
“Đừng để bất kỳ ai chuyện ."
Lý Hân Nguyệt gật đầu:
“Ừm, yên tâm , miệng kín lắm."
“Còn đứa em gái của liệu thì nhé."
“Không , nó dám !"
Cũng đúng, kẻ trộm thì lúc nào chẳng chột chứ!
Không ngờ quét dọn nhà cửa mà quét một chiếc khóa trường mệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-64.html.]
Lý Hân Nguyệt cảm thấy lý:
“Vậy hãy cất giữ cho kỹ."
“Ừm."
Bên hai vợ chồng đang chuyện về chiếc khóa trường mệnh,
Bên hai đứa con gái của nhà lão nhị đang lóc t.h.ả.m thiết thành một đoàn...
Bà Trần tức đến sắp hộc m-áu:
“Thằng cả, sáng mai hỏi xem, xem nó v-ĩnh vi-ễn nữa !"
“Nếu nữa thì để bọn họ mang hộ khẩu luôn , cả lũ trẻ con cũng mang nốt cho ."
“Lão già coi như đứa con trai đó nữa!"
Lời dứt, vợ chồng Trần cả một cái:
“Nếu gia đình lão nhị chuyển , cái nhà chẳng chỉ còn bọn họ với lão tứ thôi ?”
Đối với Trần Minh Xuyên, từ lâu trong toan tính của Trần cả .
Từ đến nay, từng nghĩ sẽ chia cho một phần đồ đạc nào trong nhà.
Chỉ là điều Trần cả lo lắng là:
“Mẹ , nhà họ Uông con trai, em dâu thứ hai còn hai đứa em trai nữa cơ mà, mấy năm nữa chắc cũng sắp thành ."
“Mẹ bảo bọn họ chuyển , sợ là khả thi ."
Bà Trần hận thôi:
“Đi, với nó !
Bảo bọn họ về, nếu thì v-ĩnh vi-ễn đừng về nữa!"
Chương 050 Sự sắp xếp của Trần Minh Xuyên
Lý Hân Nguyệt và Trần Minh Xuyên từ trong phòng , chuẩn tắm, đúng lúc thấy giọng đầy khí thế của bà Trần.
Ngay lập tức, hai một cái.
“Thật sự chuyển ?"
Trần Minh Xuyên nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, sắc mặt trầm mặc gật đầu:
“Không , bí thư đại đội Song Khê là bạn chiến đấu của , chắc chắn thể chuyển ."
Đại đội Song Khê cách công xã gần, ăn buôn bán sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Trần Minh Xuyên tất nhiên dám nghĩ đến chuyện ăn buôn bán, nhưng bạn chiến đấu của ở bên đó, thể giúp đỡ gia đình hai ít.
Quan trọng nhất là, giám đốc nhà máy giấy của công xã cũng là bạn chiến đấu của , vài ngày nữa hai thể đến đó việc .
Mặc dù lương ở nhà máy giấy cao, một tháng chỉ hai mươi chín đồng bảy hào, nhưng vẫn hơn là ruộng nhiều.
Hơn nữa, chị dâu hai tháng cũng sẽ đến lò gạch phụ giúp nấu cơm, một tháng hai mươi hai đồng.
Trả một chút ân tình cho hai cũng là một việc mà Trần Minh Xuyên trong trở về .
Sáng sớm hôm , Trần cả quả nhiên tới đại đội Song Khê.
Sau khi trở về, vẻ mặt đầy phẫn nộ:
“Mẹ, lão nhị bảo nếu phân gia thì nó sẽ về nữa!"
Bà Trần tức nhảy dựng lên:
“Cái đồ đoản mệnh!
Quả nhiên là quân đòi nợ mà!"
“Phân gia?
Phân gia cái gì chứ?"
“Nó về thì thôi, bảo nó mang hộ khẩu chuyển , coi như đứa con trai đó nữa!"
Trần cả :
“Nó bảo chuyển hộ khẩu cũng , nhưng chia cho nó ít đồ đạc, nếu thì chuyển."
“Đồ đoản mệnh, đồ trời đ-ánh, ch-ết quách cho ?
Còn chia đồ á?
Nằm mơ !"
Bà Trần trong sân mắng nhiếc om sòm, Lý Hân Nguyệt thấy rõ mồn một.
“Được đấy."
Trần Minh Xuyên lắc đầu:
“Không vội, chờ bà nhịn nữa hãy , bây giờ vẫn còn quá sớm."
“Bà thiên vị quá mức, mà vợ chồng hai đều là thật thà."