“Bác sĩ ở huyện dặn dặn , bảo cô đừng việc quá sức, nếu bệnh sẽ tái phát đấy!"
“Chuyến tốn của con hơn một trăm đồng , chút tiền con mang về sắp tiêu sạch cả ."
“Nếu cô bệnh nữa, chắc con tìm lấy tiền thôi."
Đừng mơ nhé!
Cái đồ Lý đần độn vô dụng , mắc cái chứng bệnh gì !
Dám tiêu hết bao nhiêu tiền của con trai bà như , thật quá đáng!
Thấy vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống khác của , Trần Minh Xuyên bà đang xót tiền.
“Mẹ, mỗi ngày cô mấy điểm công?
Những điểm công thiếu con sẽ trả bằng tiền cho , ?"
Nguyên chủ vốn là một con trâu già việc cật lực, công việc cô cũng chẳng khác gì đàn ông.
Bây giờ những tiêu sạch tiền con trai mang về mà còn , ngay lập tức bà cụ Trần cảm thấy trong lòng khó chịu như d.a.o cắt.
Bà phẫn nộ hỏi:
“Nó một ngày mười điểm công, nào?
Anh trả tiền cho nó?"
Thực tế là tám điểm công.
bà cụ Trần cố tình khai khống thêm hai điểm...
Trần Minh Xuyên gật đầu:
“Vâng, mặc dù trong tay con còn nhiều tiền, nhưng vài đồng thì vẫn ."
“Bí thư đại đội , đội sản xuất chúng năm ngoái chia hoa hồng là mười điểm công năm hào bảy xu, con xin nghỉ cho cô mười ngày ."
Đứa con trai mà coi trọng một con mụ tiện nhân đến thế, tống khứ nó thì cái nhà họ Trần gì còn trong mắt nó nữa?
Chỉ là, chẳng nó thích cô ?
Tại mới mấy ngày mà đổi ?
Bà cụ Trần thực sự tức đến thắt cả gan, mở miệng mắng nhiếc:
“Tiền tiền tiền, cái đồ lòng đen tối, tiền của từ mà ?"
“Nếu mụ già bảo lính thì ngày hôm nay ?"
“Cái đồ lương tâm nhà , bây giờ phất lên là quên ngay ơn nuôi dưỡng của già ?"
“Tốt, lắm, nhiều tiền như thì cứ xin nghỉ mãi , xin nghỉ cho đến tận lúc đưa nó thì thôi!"
Là bảo lính ?
Quả đúng là như !
mặt Trần Minh Xuyên sa sầm !
“Mẹ, nếu lính như thì tại lúc đó để cả ?"
“Lúc đó con mới mười lăm tuổi, cứ khăng khăng bắt con !
Con thì đe dọa con."
“Mẹ , trốn nghĩa vụ quân sự là phạm pháp đấy!"
Cái gì?
Trốn lính mà cũng phạm pháp ?
Mặc dù bà cụ Trần sợ hãi, nhưng ngoài miệng bà vẫn chịu thua.
“Để ?
Nếu lúc đó ép thì như ngày hôm nay ?"
“Người xưa chẳng :
Có khổ mới sướng!"
“Bây giờ ơn, mà còn nảy sinh oán hận ?
Bộ đội dạy dỗ như đấy ?"
“ thấy cần tiếp nhận cải tạo tư tưởng là chứ vợ chồng thằng tư !"
Hừ hừ, của cũng thật khéo đấy nhỉ?
Trần Minh Xuyên khẽ mỉm , nhưng nụ đó thật lạnh lẽo.
“Đi lính con cũng chẳng buồn nhiều nữa, lên con !"
Dứt lời, cởi phăng áo khoác , chằng chịt những vết sẹo dài, ngắn, vuông, tròn khiến xung quanh khỏi hít một khí lạnh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-48.html.]
—— Trời ơi, những vết thương , e rằng mỗi đều là thập t.ử nhất sinh đấy!
Cuộc tranh cãi ngoài sân, Lý Hân Nguyệt ở trong phòng thấy rõ mồn một.
Không cô , mà là do giọng của bà cụ Trần quá lớn.
Cô ngờ Trần Minh Xuyên lính là do bà cụ Trần ép buộc.
Cô cũng từng thấy Trần Minh Xuyên rốt cuộc .
thể tưởng tượng một đứa trẻ nông thôn vươn lên thì cái giá trả hề nhỏ.
Cô chỉ là hiểu nổi.
Một đứa con trai ưu tú như , tại nhận tình yêu thương của cha .
Nếu con trai cô ưu tú như thế, cô nhất định sẽ vô cùng tự hào, lấy đó vinh dự!
Lý Hân Nguyệt bĩu môi:
“Thật chẳng hiểu nổi mụ già , não bà chắc chắn là nước .”
Trần Minh Xuyên bưng bữa trưa , vẫn là món cơm khoai lang như thường lệ, vẫn chẳng thấy mấy hạt gạo.
Thức ăn là bí ngô luộc, khoai tây hấp miếng.
Nhà họ Trần thực nghèo đến mức đó, nhưng bà cụ Trần là kẻ bủn xỉn, nỡ dùng dầu, chỉ hấp đồ ăn thôi.
Trước đây việc là do nguyên chủ , bây giờ chuyển sang cho Uông Mai.
Đối với một vốn coi trọng ẩm thực như Lý Hân Nguyệt mà , loại đồ ăn cô thật sự nuốt trôi.
ăn thì bụng đói cồn cào, đành cố nhồi nhét thôi.
Trần Minh Xuyên thấy cô ăn uống khó khăn như cũng gì.
Anh lẳng lặng cửa, tìm bà cụ Trần đang ăn cơm hỏi:
“Mẹ, trong nhà trứng gà ?"
“Có, năm xu một quả."
Trần Minh Xuyên cũng nhiều, móc từ túi quần một đồng tiền:
“Mua hai mươi quả."
“Con ăn trứng gà, con cũng ăn trứng gà!"
Trần Phú Quý thấy chú ba mua trứng gà là lập tức gào lên.
Trần Minh Xuyên nuông chiều nó:
“Muốn ăn trứng gà thì bảo bố cháu mua cho."
“Thím ba cháu đang bệnh, đây là để bồi bổ c-ơ th-ể cho thím."
Trần Phú Quý vốn dĩ chiều hư, nó gào thét dữ dằn:
“Con , con cứ ăn trứng gà cơ!"
“Bố, , mua trứng gà cho con ăn , nếu hai già con nuôi !"
Lời thốt , sắc mặt đều trở nên khó coi.
Đặc biệt là Trần lão đại.
Anh hề cảm thấy con trai , mà cho rằng tất cả chuyện đều do chú ba gây .
Nếu chú ba mua trứng gà cái gì đó thì con trai chẳng những lời như !
đối với em thứ ba , dám gì.
Thế là bà cụ Trần :
“Mẹ, trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, cứ lấy cho nó quả trứng mà ăn."
Cái mà lấy ?
Trong nhà ba đứa cháu trai đấy!
Cháu gái thể cho, nhưng cháu trai thì cho.
Ba quả trứng là một hào năm xu, mấy miếng là chúng nó ăn hết sạch ?
Bà cụ Trần sa sầm mặt:
“Muốn cho thì bỏ tiền !
Không tiền thì đừng ăn!"
“ là chiều quá hóa hư!
Có cơm ăn là lắm , còn đòi ăn trứng gà!"
“Trứng gà đều cho các ăn hết thì tiền dầu muối trong nhà lấy ?
Anh đưa ?"