Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:56:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên, phục!”

 

“Tiêu Nam cũng kết hôn mà, sợ cái gì?

 

cũng bằng tuổi , đợi kết hôn thì kết hôn!”

 

Tiêu Nam kết hôn?

 

Các chiến hữu thấy nhức răng.

 

Sau khi cuộc hôn nhân đầu tiên của Tiêu Nam thất bại, đều căn bản ý định tái hôn!

 

Đợi ?

 

“Thế thì chuẩn ở góa cả đời !

 

Tích góp nhiều tiền , đợi già cái mà viện dưỡng lão dưỡng già!”

 

Chương 323 Sự hài hước lạnh lùng của Trần Minh Xuyên

 

“……”

 

Ngụy Cương suýt chút nữa thì thổ huyết!

 

—— Trần Minh Xuyên mà càng lúc càng đáng ghét hơn thế?

 

Trước đây, chỉ đả kích về sức mạnh, tốc độ, khả năng phản ứng.

 

Bây giờ, thế mà ngay cả ngôn ngữ cũng thể đả kích ?

 

Chẳng bảo là một cái bình lặng câm ?

 

Sự đổi của là vì phụ nữ ?

 

mà vợ của em thực sự .

 

Xinh là một khía cạnh, hơn nữa đôi mắt cô trong trẻo, nụ dịu dàng, cái là ngay một phụ nữ giáo d.ụ.c !

 

—— Thật quá đáng, cho thằng cha thiên phú thì thôi , còn phối cho một cô vợ như nữa!

 

—— Ông trời ơi, ông thật thiên vị!

 

“Trần Minh Xuyên, vợ trông khí chất, cái là học thức, chị nghiệp đại học nào ?”

 

“Đại học làng quê.”

 

Cái gì?

 

Ngụy Cương nhất thời phản ứng kịp:

 

“Có trường đại học ?

 

Là trường đại học do tỉnh các lập ?”

 

“Không, là do đại đội chúng tự lập.”

 

“Ha ha ha……”

 

Mọi cuối cùng cũng phản ứng , một trận vang lên.

 

đến chảy cả nước mắt:

 

“Đại học làng quê = chính là đại học ở làng đấy!”

 

“Trần Minh Xuyên, lừa đúng ?”

 

Ngụy Cương trừng mắt!

 

Lý Hân Nguyệt nở nụ rạng rỡ:

 

“Anh lừa , chỉ mới nghiệp trung học thôi.”

 

từ năm ba tuổi theo bà ngoại học y thuật, mười tuổi xem bệnh cho dân làng , cũng ít sách y.”

 

Người ...

 

đúng là ông trời ban cho bát cơm !

 

Thảo nào trông giống học như , hóa là gia học uyên thâm!

 

“Chị dâu, nếu chị , còn tưởng chị nghiệp đại học Thủ đô đấy chứ.”

 

“Nói thật, nhiều nghiệp đại học Thủ đô cũng khí chất thư hương như chị .”

 

Tất nhiên !

 

Cô vốn là hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ mà, trường đại học y nhất cả nước, hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ trẻ tuổi nhất, chỉ là một sinh viên đại học bình thường thể so sánh ?

 

“Cảm ơn lời khen của , kiếp cơ hội bước chân đại học Thủ đô .”

 

khen như , vẫn thấy vui.”

 

“Sau đến thành phố G, nhất định qua nhà chơi nhé, các loại món mì đều ngon.”

 

“Tiêu Nam ăn xong là ném luôn một nửa khẩu phần ăn ở nhà chúng đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-415.html.]

Hả?

 

Chị dâu nhỏ chỉ học y thuật, thế mà còn món mì nữa ?

 

Những đây tuy tất cả đều lớn lên ở Thủ đô, nhưng từ khi gia nhập trại huấn luyện đặc biệt, họ sống ở Thủ đô.

 

Ở đây ai là thích món mì.

 

Thấy vẻ mặt ngưỡng mộ, Trần Minh Xuyên vô cùng kiêu ngạo.

 

“Vợ, đừng để ý đến họ, mấy ăn khỏe lắm.

 

Món mì em sẽ khiến họ thèm rỏ dãi cho mà xem!”

 

Cái thật là!

 

“Ực” một tiếng, thế mà nuốt nước miếng...

 

Không ai thèm để ý đến Trần Minh Xuyên, nhưng tất cả đều đồng loạt ném cho cái lườm, và họ hạ quyết tâm:

 

“Nhất định tìm cơ hội đến thành phố G một chuyến!”

 

Chiến hữu ở bên lúc nào cũng là những giây phút vui vẻ nhất.

 

Tối hôm đó, Lý Hân Nguyệt lập tức bếp để giúp một tay...

 

Vợ của Trịnh Dũng là một phụ nữ ôn hòa.

 

Tuy trông thực sự bình thường nhưng là một học thức, hiền huệ.

 

, lập tức đẩy ngoài:

 

“Không cần, cần , Trịnh Dũng từ sáng chuẩn xong những thứ cần ăn .”

 

“Cái bếp cũng nhỏ, cô cứ ngoài uống .”

 

Căn bếp đúng là lớn, Lý Hân Nguyệt thấy chị cho động tay, bèn ngoài rót cho .

 

Ở bên , lúc nào cũng là những khoảnh khắc vui vẻ nhất.

 

Tối hôm đó, một ly, một ly so t.ửu lượng, lúc trở về bệnh viện, Trần Minh Xuyên say.

 

Như một đứa trẻ, kể lể niềm vui trong lòng :

 

“Diệp nhi, hôm nay vui quá.”

 

“Có mấy , bao nhiêu năm gặp họ, em ?”

 

“Bình thường quan hệ của chúng thực sự , như em ruột thịt , chỉ là mấy hại ch-ết.”

 

“Lúc thực hiện nhiệm vụ, vài kẻ chính là những kẻ hại chiến hữu của , lúc đó trực tiếp cho chúng mấy băng đ-ạn luôn!”

 

“Chiến hữu của chúng hại ch-ết , sẽ cho những kẻ phản động, những phần t.ử đó cơ hội sống tiếp!”

 

“Chúng đáng ch-ết từ lâu !”

 

Ai bảo đàn ông lạnh lùng vô tình chứ?

 

Ai bảo đàn ông là một tảng băng?

 

Anh tình cảm, một tình cảm chiến hữu và tình vô cùng đậm sâu.

 

Lý Hân Nguyệt hề oán trách Trần Minh Xuyên uống quá nhiều, dù cơ hội như thế cũng quá hiếm hoi.

 

R-ượu gặp tri kỷ ngàn ly thiếu, lời hợp ý nửa câu thừa, đây đều là những em từng cùng sinh t.ử.

 

Và Trần Minh Xuyên kỷ luật.

 

Hôm nay vui, thì cứ để tự nhiên.

 

Đỡ xuống mép giường, cô dậy.

 

“Ngồi lát , em pha cho ly đặc để giải r-ượu, lát nữa rửa ráy hãy ngủ.”

 

Nghe , đôi mắt Trần Minh Xuyên say lờ đờ, khóe miệng nhếch lên cô, mặt đầy vẻ kiêu hãnh...

 

“Diệp nhi, vợ , em tưởng say ?”

 

“Anh say!”

 

Lý Hân Nguyệt ném cho một cái lườm.

 

Nói với một gã say là say, chẳng thà với lúc thể đ-ánh hổ, còn tin hơn!

 

“Hì hì.”

 

Trần Minh Xuyên vui vẻ:

 

“Vẫn là Diệp nhi hiểu , loại chỉ bấy nhiêu r-ượu là say gục !”

 

“Anh cho em , lát nữa tắm rửa xong, còn thể đại chiến ba hiệp đấy!”

 

Cái thật là!

 

Say đến mức mà vẫn còn nhớ đến chuyện đó!

 

 

Loading...