“Trần Minh Xuyên đích mang hai con thỏ rừng và một con gà rừng đến nhà chính trị viên Lâm, dù thì vị chính trị viên cũng quan tâm chăm sóc họ nhiều.”
Tề Tú Phương thấy liền hết lời khen ngợi:
“Tay nghề của doanh trưởng đúng là lợi hại thật!”
Trần Minh Xuyên gì nhiều:
“Chị dâu, em là lớn lên ở vùng núi, chút chuyện đáng là gì cả.”
“Chị đừng chê nhé.”
Có thịt ăn, ai mà chê cơ chứ?
Tề Tú Phương đong mấy cân đậu nành, bữa tối cùng chính trị viên Lâm sang chơi.
“Chính trị viên?
Chị dâu?
Mau nhà, mau nhà ạ!”
Tề Tú Phương đưa túi đậu qua:
“Của nhà trồng , đừng chê nhé!”
Lý Hân Nguyệt hì hì:
“Đồ chị dâu cho em dám chê , đây là đồ cả, thể món ăn vặt, cũng thể đậu phụ nữa!”
“Chính trị viên, chị dâu, mời , mời ạ!”
Trần Minh Xuyên mấy tháng ở đơn vị, chính trị viên Lâm vô cùng chi tiết tình hình trong đơn vị cho .
Ông hề chút kiêu ngạo nào, vô cùng khiêm tốn, cứ như thể ông chức vụ thấp hơn Trần Minh Xuyên .
Còn Tề Tú Phương thì đống quả thông ở sân :
“Tiểu Lý, em thực sự thích thứ nhỉ!”
Lý Hân Nguyệt tặc lưỡi:
“Hì hì, cái thể món ăn vặt, cũng thể ép dầu, vả loại dầu cực kỳ giàu dinh dưỡng ạ.”
Tề Tú Phương ngây !
“...”
—— Hèn gì cô tha lôi nhiều thế về, hóa là dùng để ép dầu!!!!
—— Thứ mất bao nhiêu cân mới ép một cân dầu nhỉ?
Tề Tú Phương nghĩ thầm:
“Người đúng là tham lam thật.”
bà .
“Thế thì chỗ cũng chẳng bao nhiêu , đợi ngày nghỉ để mấy em trong đơn vị lên núi nhặt thêm cho em một ít.”
Ân tình Lý Hân Nguyệt dám nhận:
“Thôi thôi, cần ạ, còn chỗ phơi nữa , nhặt thêm nữa ạ.”
Không cần?
Chắc là tỏ vẻ cao thượng đây mà?
Tề Tú Phương híp mắt:
“Cũng đúng, cái sân nhỏ một chút, nếu rộng gấp đôi thì phơi đồ mới sướng.”
Vẫn nhỏ ?
Lý Hân Nguyệt thầm nghĩ:
“Nụ của Tề Tú Phương trông thật chẳng dễ chịu chút nào!”
Chương 293 Tình cảm giả tạo
Trần gia dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp.
Tề Tú Phương vô cùng thích.
Kìm nén sự đố kỵ trong lòng, hai vợ chồng uống xong liền dậy.
“Doanh trưởng, cứ nghỉ ngơi dưỡng thương cho , trong đơn vị cũng việc gì lớn , đừng vội .”
Trần Minh Xuyên gật đầu:
“Vậy thì phiền chính trị viên .”
“Đâu , , đây là việc nên mà!”
Chính trị viên Lâm vẻ mặt chân thành:
“Doanh trưởng việc lớn, canh giữ hậu phương để thể bớt chút tâm sức.”
“Đa tạ chính trị viên thấu hiểu và ủng hộ, hai thong thả ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-376.html.]
“Ấy , dừng bước, dừng bước!”
Hai vợ chồng lịch sự rời khỏi nhà họ Trần, cho đến khi tới đường lớn, Tề Tú Phương mới mở lời:
“Lão Lâm , ông ngửi thấy mùi gì ở nhà doanh trưởng ?”
Mùi á?
Chuyện ông thực sự để ý.
Chính trị viên Lâm vẻ mặt ngơ ngác lắc đầu:
“Mùi gì cơ?”
“Mùi thịt hun khói!”
Nghe thấy , chính trị viên Lâm chớp chớp mắt:
“Có khi nào là lạp xưởng ăn hết ?
Thời gian qua em dâu ở nhà mà.”
Có thật ?
lạp xưởng nhà thơm đến thế chứ!
Chuyện cũng chỉ là hai qua mà thôi, chuyện gì to tát, nhưng đối với hành tung của Lý Hân Nguyệt thì Tề Tú Phương mới thực sự tò mò.
“Lão Lâm , ông xem cô thủ đô thăm gì chứ?”
“Nghe tổ tiên mười đời nhà họ Lý cũng chẳng ai ở thủ đô cả, cô đến đó thăm ?”
Chuyện chính trị viên Lâm cũng .
ông tiện ngóng.
“Đừng quản nhiều như , cũng đều giấy giới thiệu của sư đoàn cả, tóm việc là .”
Tề Tú Phương liền bĩu môi:
“Ông Vương tham mưu điều là vì nguyên nhân gì ?”
Vương tham mưu đột nhiên điều , còn kỷ luật nữa, chính trị viên Lâm tò mò từ lâu.
ông cũng tiện ngóng.
Lâm Siêu là một vô cùng cẩn trọng và cảnh giác.
Ông Trần Minh Xuyên là ái tướng của sư trưởng, còn là một tài giỏi tiếng trong quân.
Đắc tội với chẳng lợi ích gì cho bản cả.
Hơn nữa, lập công lớn, cộng thêm công lao của kỳ thi đấu quân , nhất định sẽ thăng chức.
Vì một chút tò mò mà đắc tội với một cấp tương lai thì thật đáng!
“Không , cũng đừng ngóng gì, dù cũng chẳng liên quan gì đến chúng .”
“Sư trưởng và chính ủy, hai họ ghét nhất là những kẻ quá tò mò đấy.”
là chẳng liên quan gì đến họ thật, nhưng vẫn cứ tò mò!
Tề Tú Phương là một vô cùng hiếu thắng, bà thích khác yếu hơn chứ thích khác mạnh hơn !
Trong lòng bà vẫn luôn cho rằng Trần Minh Xuyên nhảy dù xuống chiếm mất vị trí của chồng , mới khiến chồng chậm hơn một năm mới lên chính doanh.
Bây giờ Lý Hân Nguyệt chơi trội như , bà càng thêm thích!
“Nghe sư đoàn đang sắp xếp công việc cho Tiểu Lý, sẽ sắp xếp vị trí nào đây.”
Chuyện chính trị viên Lâm .
“Một là nhân viên văn phòng ở xưởng hộp giấy, hai là thủ quỹ ở chỗ bà đấy, chẳng phó trưởng ban hậu cần chuyển ngành ?”
Thủ quỹ nhà trẻ Tưởng Tĩnh là vợ của phó trưởng ban hậu cần, chồng bà chuyển ngành thì bà cũng sẽ rời khỏi sư đoàn.
Chuyện Tề Tú Phương hiểu rõ hơn ai hết.
Hiện tại Tưởng Tĩnh tìm công việc trong thành phố, mùng một tháng mười hai sẽ đến địa phương nhận việc.
“ Tiểu Lý chỉ mới học hết cấp hai, cũng từng học qua kiến thức tài chính, liệu cô đảm đương nổi ?”
Chính trị viên Lâm :
“E rằng đến lúc đó sẽ để bà hướng dẫn cô , bà cứ chịu khó hướng dẫn cô một chút, bà sư phụ của cô thì trong lòng Trần doanh trưởng sẽ tự điều thôi.”
Để nhà của một lãnh đạo việc trướng , trong lòng Tề Tú Phương cảm thấy khó chịu.
Bà thực sự thích chút nào!
bà .
“Chỉ sợ chẳng để hướng dẫn thôi.”
“Sẽ chuyện đó .”
Chính trị viên Lâm nghĩ ngợi nhiều, đáp một câu.
Bà thì là chắc?