Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-02-24 07:20:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Hân Nguyệt cũng giấu giếm, thời đại ăn miếng thịt còn khó, giữ phương thu-ốc cũng phát tài .”

 

Vả hiện tại gia vị quá ít, nếu gia vị đầy đủ thì hương vị sẽ còn ngon hơn nữa.

 

“Được , chị dâu , tay chị đúng là khéo thật đấy!”

 

Từ Hồng Cầm khen đến đỏ cả mặt:

 

“Tay chị khéo đến mấy cũng khéo bằng tay em ?”

 

“Thôi , đừng khen chị nữa, là chị kiêu ngạo mất!”

 

“Ha ha ha, kiêu ngạo thì kiêu ngạo, dù cũng chẳng liên quan gì đến khác cả!”

 

Hai đang , ngoài cửa một bước :

 

“Ái chà, đang gì thế ?

 

Sao vui vẻ thế?”

 

Vừa thấy giọng , Từ Hồng Cầm lập tức dậy:

 

“Tú Phương, em tới ?”

 

“Mau đây, Hân Nguyệt đang dạy lạp xưởng .”

 

“Cô lạp xưởng thể khiến ăn đến mức nuốt cả lưỡi luôn, chị chịu nổi nữa, nên tự một ít.”

 

Tề Tú Phương giả vờ như chuyện gì:

 

“Thế ?”

 

“Vậy em cũng một ít mới , thứ ngon như thể bỏ lỡ!”

 

“Đợi em nhé, em lấy ít thịt qua đây.”

 

Mọi đều mang theo thịt, Từ Hồng Cầm cũng ngăn cản.

 

Chỉ là khi bà thấy Tề Tú Phương xách một dải thịt đầy một cân tới, da mặt bà giật giật đến mức cả răng cũng thấy đau!

 

Lạp xưởng Lý Hân Nguyệt , một nửa là thịt, một nửa là phụ liệu.

 

mang tới gần bảy cân thịt, còn mang theo mười cân bột mì và hạt nêm.

 

Từ Hồng Cầm mang hạt nêm, nhưng mang theo nhiều tỏi.

 

Hai gì, vì đồ của hai để chung với đồ của tiểu đoàn.

 

Mà Tề Tú Phương khi đặt đồ xuống, liền qua nhà trẻ chút việc, lát nữa sẽ ngay.

 

“Chị dâu, chị dạy bọn em xong thì về nghỉ ngơi ạ.”

 

Từ Hồng Cầm liên tục lắc đầu:

 

“Nghỉ ngơi gì chứ?

 

Hôm nay chị , nhất định học tay nghề mới !”

 

Lý Hân Nguyệt cũng mỉm :

 

“Chị dâu, tay nghề thu tiền, nhưng đến lúc đó chị giúp em hun lạp xưởng đấy nhé!”

 

“Không vấn đề gì!”

 

Lúc Tề Tú Phương thì lạp xưởng sắp xong :

 

“Ái chà ái chà, đến muộn mất !”

 

“Tiểu Chu , hai chị dâu của các vất vả , tối nay nhớ xào vài món để tẩm bổ cho hai chị đấy nhé.”

 

Chu Giang lập tức đáp lời:

 

“Đảm bảo thành nhiệm vụ ạ!”

 

Buổi tối trong tiểu đoàn món ăn, lúc về hai đều mang theo hai món.

 

Đến đoạn rẽ, Từ Hồng Cầm mới mở miệng:

 

“Hân Nguyệt, bây giờ em thấy bộ mặt thật của chứ?”

 

Cầm một dải thịt đầy một cân mà đổi lấy năm sáu cân lạp xưởng mang về, loại chuyện Lý Hân Nguyệt là bao giờ nổi.

 

“Chị dâu, chắc là chị chúng mang bao nhiêu thịt tới nhỉ?”

 

Không ?

 

Trên mặt Từ Hồng Cầm nở một nụ kỳ quái:

 

“Em xem nếu cô , liệu chỉ lấy bấy nhiêu lạp xưởng thôi ?”

 

“Nếu cô thực sự , chắc chắn sẽ giống như chúng , mang về mười mấy cân !”

 

Cái cô Tề Tú Phương đúng là chút thú vị.

 

Khóe miệng Lý Hân Nguyệt giật giật:

 

“Chị dâu, chị nghỉ chúng lên núi, hai hôm nữa em đặt bẫy săn!”

 

“Bản lĩnh đặt bẫy săn của em khá lắm đấy, chân truyền từ ông ngoại em mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-288.html.]

 

“Đến lúc đó bắt mấy con thỏ rừng, dê rừng dại gì đó, cho chị ăn đến mức ăn nữa thì thôi!”

 

Chương 225 Bưu phẩm từ phương xa tới

 

Còn món thịt nào mà ăn ?

 

Từ Hồng Cầm nghĩ:

 

“E là đời khó mà chuyện đó !”

 

“Phụt!

 

Hân Nguyệt, ở bên cạnh em đúng là vui thật đấy, ăn chay cũng thấy vui!”

 

Lý Hân Nguyệt:

 

“...”

 

—— Đừng để Phó tiểu đoàn trưởng Lý nhà chị thấy nhé, nếu em mang tiếng cướp vợ mất!

 

Hai xách đồ về nhà, tới cửa nhà thấy bà Tôn canh ở lối :

 

“Ồ, hai xách thịt về đấy ?”

 

Lý Hân Nguyệt:

 

“...”

 

—— Thật là cạn lời!

 

Vẫn là Từ Hồng Cầm lão luyện:

 

“Bác Tôn ơi, thứ mới xong, phơi khô hun kỹ mới ăn .”

 

“Đợi đến lúc ăn , cháu sẽ gửi bác một bát ăn thử ạ.”

 

Vẫn ăn ?

 

Bà Tôn thầm nghĩ:

 

“Keo kiệt thì cứ bảo là keo kiệt , còn bày đặt lý do như !”

 

“Vợ Kiện Sơn , hôm nay tiểu đoàn các cháu nhặt nhiều lợn rừng?

 

Phen ít nhất cũng chia một con mang về chứ nhỉ?”

 

Khóe miệng Từ Hồng Cầm giật giật:

 

“Bác Tôn ơi, cháu nhặt ạ.

 

Mà dù thế chăng nữa, cháu cũng chẳng khiêng nổi về ạ.”

 

“Không chuyện với bác nữa, trời cũng chẳng còn sớm, cháu về nấu cơm tối đây.”

 

“Hân Nguyệt, hôm nay bận rộn cả ngày , tối nay em và Ngật Nhi cứ qua nhà chị ăn tạm một bữa , đừng nấu nướng gì nữa.”

 

cũng thịt cơm, chỉ cần thêm món rau nữa là xong.

 

Lý Hân Nguyệt từ chối:

 

“Thôi ạ, ngày nào cũng ăn ở nhà chị, da mặt em dày thêm một phân .”

 

“Em lấy cơm và thức ăn , tối nay ăn đơn giản thôi ạ.”

 

“Chị dâu, cảm ơn chị nhé.”

 

Hai , dường như thấy ánh mắt lom lom của bà Tôn, nhanh ch.óng bỏ bà phía ...

 

Bữa tối là ăn ở nhà Tiền Tam Ni, cô nhất định bắt hai con cô qua đó.

 

Ba gia đình qua nhiều, Lý Hân Nguyệt cầm cơm nước, dắt con trai qua đó, nhưng phía đôi mắt đang theo dõi ...

 

“Chị dâu, chia mấy chục cân thịt đấy, chị thực sự qua đó ?”

 

Tề Diễm chạy về, Ngô Tú Chi đang nấu cơm tối, chuyện tiểu đoàn pháo nhặt lợn rừng ngày hôm nay đương nhiên cô cũng .

 

“Qua đó gì?

 

Qua đó để chế giễu ?”

 

“Diễm , ăn thịt cũng chẳng ch-ết , nhưng mất mặt thì còn cách nào khỏi cửa !”

 

Ngô Tú Chi hận, hận thấu xương.

 

Rõ ràng là hận, nhưng vẫn cứ nịnh bợ cô , điều đó càng khiến cô hận hơn.

 

Tề Diễm nuốt nước bọt:

 

“Sớm thế, nếu sớm cũng mua hai cân về ăn thử .”

 

“Bao nhiêu năm ăn thịt lợn rừng, đều quên mất vị của nó thế nào .”

 

Thịt lợn rừng dễ ăn như thế chứ?

 

Lợn rừng núi là một tai họa, đây công xã, đại đội đều tổ chức săn nhưng hiếm khi săn .

 

Tề Diễm càng , trong lòng Ngô Tú Chi càng thêm phiền não.

 

“Được , mau về thôi, em rể chắc đang tìm cô đấy.”

 

Loading...