Quân Hôn Ngọt Ngào: Chồng Quân Nhân Muốn Tôi Sinh Bé Thứ Hai - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:59:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy những thứ trong tay họ, Lý Hân Nguyệt hiểu :

 

“Người nhà Ngô Vệ Quốc xuất viện ?”

 

“Vâng, thưa chị dâu.”

 

Nhanh ?

 

Lý Hân Nguyệt lập tức bảo họ nhà.

 

Đồng thời chỉ huy họ đặt máy khâu bên cạnh ghế sofa, bàn cắt thì dựng bên cạnh cửa sổ.

 

Kéo, phấn vẽ, kim chỉ, thước và bàn là đều đựng trong một cái giỏ, ngăn nắp.

 

“Cái để ở đây.”

 

“Vâng ạ.”

 

Đồ đạc đặt xong, liền rời .

 

Lý Hân Nguyệt tìm một chiếc ghế xuống, bắt đầu loay hoay với chiếc máy khâu.

 

Sau khi ngủ trưa, Tiền Tam Ni sang chơi.

 

Nhìn thấy những tấm vải cắt sẵn bàn, chị há hốc mồm:

 

“Trời ạ, cô bắt đầu ?”

 

Lý Hân Nguyệt gật đầu:

 

“Vâng, lúc chúng tới đây mang theo mấy bộ quần áo, ngộ nhỡ trời lạnh đột ngột, con trai sẽ đồ mặc.”

 

Tiền Tam Ni tấm vải nhung tăm (vải corduroy) bàn, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ:

 

“Cô đúng là chịu chi thật, vải nhung tăm rẻ .”

 

Lý Hân Nguyệt :

 

“Không rẻ, nhưng bền màu và chống mòn.”

 

“Trẻ con còn nhỏ, thích bò lết đất, nếu vải kém quá thì mặc chẳng mấy .”

 

Điều là thật, con trai thường nghịch ngợm hơn con gái nhiều.

 

Thằng con nhà Vương Lệ Quyên tốn quần áo hơn con gái chị nhiều.

 

“Hân Nguyệt, con cô thật khéo tay, may vá cũng luôn.”

 

Lý Hân Nguyệt :

 

“Trẻ con ở nông thôn mà học cách may vá thì lấy đồ mặc chứ.”

 

so với cô gái thành phố như chị!”

 

Tiền Tam Ni nhếch mép:

 

“Được , cô gái thành phố như thì nào?

 

Ngoài cái hộ khẩu thành thị , còn cái gì nữa ?”

 

“Hân Nguyệt, ở nông thôn ít nhất còn thể xuống ruộng việc lấy điểm công, chứ thành phố mà việc thì ch-ết đói thật đấy!”

 

Cũng đúng.

 

Thời đại mà tìm một công việc thì khó hơn lên trời!

 

Cha công việc thì thể cho con cái thế (đính chức), nhưng con cái quá đông, đông mà việc thì ít!

 

“Cũng may nhà nước bắt đầu kế hoạch hóa gia đình , nếu dân bùng nổ mất!

 

Bây giờ đông quá !”

 

, Tiền Tam Ni đồng tình.

 

Chị tên là Tam Ni, là vì chị còn hai chị gái một trai, bên còn một em trai, một em gái nữa.

 

Sáu chị em, lúc đó bố chị vẫn đến tuổi nghỉ hưu, để cho chị chị thế công việc, đều cáo bệnh nghỉ hưu sớm.

 

Đến mấy đứa nhỏ như các chị thì thế cũng chẳng còn ai để mà thế nữa.

 

thế, nếu đứa trong bụng là con trai thì sinh nữa!

 

Có trai gái là đủ !”

 

Tư tưởng tiến bộ ?

 

Lý Hân Nguyệt :

 

“Sinh thì dễ, nuôi mới khó.”

 

“Cổ nhân đúng:

 

Nuôi con mà dạy thì như nuôi lừa, nuôi con gái mà dạy thì như nuôi lợn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-ngao-chong-quan-nhan-muon-toi-sinh-be-thu-hai/chuong-205.html.]

 

“Lừa còn kéo cối xay, lợn còn thể ăn thịt, chứ con cái lời thì chỉ nước cha tức ch-ết!”

 

“Thay vì sinh một đống, thà sinh một hai đứa dạy dỗ cho , nuôi dưỡng chúng thành năng lực.”

 

“Tam Ni, chị tin :

 

Đảng của chúng , chính phủ của chúng , đất nước của chúng , tương lai chắc chắn sẽ nghĩ cách thôi!”

 

“Chỉ cần con cái chúng bản lĩnh, thì lo tìm việc !”

 

, sinh mà dưỡng thì sinh ích gì?

 

Thế gian thiếu gì nghịch t.ử?

 

Tiền Tam Ni cảm thấy Lý Hân Nguyệt quá đúng, đôi mắt đột nhiên sáng rực lên:

 

“Hân Nguyệt, thật ?

 

Thực sự sẽ ngày đó ?”

 

Chương 160 Trần Minh Xuyên sắp tập huấn

 

Làm cha , ai chẳng mong con cái một tương lai .

 

Trong lòng Tiền Tam Ni chắc chắn.

 

trong lòng Lý Hân Nguyệt thì rõ.

 

Cô dùng sức gật đầu:

 

chính là nghĩ như đấy, con cái , nhất định nuôi dưỡng chúng thành những ích cho xã hội!”

 

“Học đại học thì học đại học, ngộ nhỡ học , sẽ dạy chúng một vài kỹ năng mưu sinh, tuyệt đối để chúng trở thành kẻ nhàn rỗi trong xã hội!”

 

Thực sự ngày đó thì quá .

 

Bây giờ học đại học thì con trai chỉ con đường duy nhất là lính.

 

lính cũng , tố chất thể là mấu chốt, ngộ nhỡ khám sức khỏe đạt thì đừng hòng!

 

Nếu thực sự thể thi đại học, thì sẽ thêm vô vàn con đường khác!

 

Trong phút chốc, Tiền Tam Ni như khích lệ bởi cái bánh vẽ mà Lý Hân Nguyệt vẽ , cả buổi chiều cứ hào hứng về việc sẽ giáo d.ụ.c con cái như thế nào...

 

Hai vui vẻ, cho đến tận năm giờ chiều đón con mới cùng khỏi cửa.

 

Buổi tối ăn uống đơn giản.

 

Trong trạm dịch vụ quân đội vẫn bán đậu phụ, một bát canh đậu phụ mềm mịn, bên nổi mấy lá rau xanh.

 

Làm thêm một đĩa thịt nạc xào đậu cô ve, một đĩa bí ngô xốt lòng đỏ trứng.

 

Thịt xào đậu cô ve đậm đà, bí ngô xốt lòng đỏ trứng thơm nồng.

 

Trần Ngật Hằng thích thú đến mức cái miệng nhỏ cứ phồng lên phồng xuống, đến lời cũng thèm nữa.

 

Lý Hân Nguyệt với Trần Minh Xuyên về dự định của :

 

trồng trọt nữa, nhưng mảnh đất đó để trống thì cũng lãng phí.”

 

“Nếu Tiêu Nam tùy sử dụng, thì thuê trồng ít rau .”

 

nghĩ, mười tệ một tháng tuy rẻ, nhưng nhà rau ăn cũng tiện.”

 

Trần Minh Xuyên vốn dĩ cũng định để cô trồng trọt gì cả.

 

Hơn nữa luôn một cảm giác, vợ của bẩm sinh nên là một ruộng.

 

“Em cứ quyết định là , một tháng mười tệ cũng đắt, việc trong nhà em chủ, cần bàn bạc với .”

 

Lý Hân Nguyệt lắc đầu:

 

“Thế , sống chung một mái nhà thì thương lượng mới là kế lâu dài.”

 

“Đợi đất cuốc xong chuẩn sẵn sàng, sẽ trồng ít cây rau giống, gieo ít hạt giống củ cải, rau xanh.”

 

Mùa những loại rau thể trồng cũng chỉ củ cải, rau xanh, khoai tây... những loại rau thể qua mùa đông.

 

Trồng rau ?

 

Như cũng .

 

Nghĩ đến nội dung cuộc họp nhỏ trưa nay, trong lòng Trần Minh Xuyên dự đoán:

 

e là sắp nhiệm vụ quan trọng giao xuống .

 

Mỗi khi cấp thành lập đội tập huấn đặc biệt, đều là nhiệm vụ đặc biệt cần thực thi.

 

“Từ ngày , rút tập huấn trong đội tập huấn, đến quân khu tập huấn bảy ngày.”

 

“Sư đoàn A rút hai mươi , chỉ ba là thuộc đội trực thuộc sư đoàn, còn đều là từ các trung đoàn, đội trưởng.”

 

 

Loading...