Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Vệ Thủ trưởng tít mắt lon ton ôm bát cơm về phòng thì vặn đụng độ Hạ Vĩ, cũng đang hí hửng chạy tới báo hỉ.
Nghe thấy Hạ Vĩ bước , ông lẹ làng che chắn cái bát ăn của , bày bộ mặt nghiêm nghị: "Cậu đến đây gì?"
Hạ Vĩ mới tọng cơm Khương Thanh Nhu nấu căng da bụng, trong lòng đang sướng rơn nên giọng điệu cũng êm tai hơn hẳn.
Anh tuôn một tràng khai báo thành thật sự việc phát giác Khương Thanh Nhu cũng ý với Sầm Thời cho Vệ Thủ trưởng . Sau đó bắt đầu hăng say tung hô tài nghệ của Khương Thanh Nhu. Chuyện chẳng cần đổ thêm dầu lửa, nó thật sự quá ngon miệng.
Mải bốc phét đến mức quên béng luôn chủ đề chính:
"Thủ trưởng ngài , trình độ của đồng chí Khương cứ gọi là ngang ngửa đầu bếp nhà hàng quốc doanh. À , cả đầu bếp cũng gì cửa so với cô ! Cái món cơm hấp của cô mới xức sắc , gọi là thơm nhức nách! Cháu vốn vụng miệng, nhưng nó thật sự ngon! Ban nãy cháu bưng bát cơm doanh trại, cả lũ cứ xoắn xít vây lấy cháu đấy! cháu kiên quyết chia cho đứa nào dù chỉ là một hạt!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Rồi vác bộ dạng đắc chí lên khoe khoang: "Cháu còn rỉ tai cho cô văn phòng của Đoàn trưởng Sầm nữa. Nãy cháu thấy phòng Đoàn trưởng bật đèn, chắc chắn là mang . Thủ trưởng, phi vụ cháu tồi nhỉ?"
Hạ Vĩ múa may cuồng, c.h.é.m gió hăng say tột độ.
Cũng khó trách , thố cơm hấp đó quả thực ngon chao đảo đất trời. Ngon đến nỗi bất chấp chuyện là nhiệm vụ , cũng dốc lòng se duyên cho hai họ.
Cứ thế , ẵm cái danh hiệu ông tơ, chẳng thể thường xuyên ăn chực ?
Trái ngược , Vệ Thủ trưởng càng cặp lông mày càng nhíu c.h.ặ.t. Rốt cục ông buông lỏng bàn tay đang khư khư giữ lấy bát cơm, dè dặt hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-92.html.]
"Món ... lẽ là món hả?"
Đôi mắt Hạ Vĩ chớp nháy lấp lánh, kích động vỗ tay đôm đốp: "Chính nó, chuẩn cần chỉnh luôn!"
Ngay đó tỏ vẻ hoang mang: "Chẳng lẽ gửi nhầm ? Gửi sang tận bên chỗ ngài á?"
Vệ Thủ trưởng tít mắt: "Sao báo cáo chuyện với sớm hơn?"
Hạ Vĩ gãi gãi đầu: "Thì cháu cũng nếm thử miếng cơm mới dám báo chứ lị, cơm hấp ăn nóng mới ngon..."
Đang mải miết phân bua, ánh mắt bám dính chút cơm ít ỏi tay Vệ Thủ trưởng.
"Nhìn cái gì?" Vệ Thủ trưởng lật đật ôm khư khư cái bát, hít lấy hít để mùi hương ngào ngạt, kiềm lòng mà xúc miếng to miếng lớn bỏ miệng nhai lấy nhai để.
Tuy nguội bớt đôi chút, nhưng hương vị vẫn xuất sắc vô cùng. Chỉ trong tích tắc, ông xử lý gọn ghẽ bay sạch bát cơm, mặt rạng rỡ vẻ thỏa mãn dư vị nấn ná.
Hạ Vĩ hềnh hệch, cất tiếng hỏi: "Ngon xuất sắc Thủ trưởng? Lần đầu tiên trong đời cháu xơi bát cơm hấp xịn xò đến thế luôn! Đoàn trưởng Sầm phúc !"
Vệ Thủ trưởng gật gù tán thưởng: "Chẳng thể ngờ đồng chí nữ sở hữu tay nghề lợi hại đến thế. Xem Sầm Thời lộc ăn . Thế , nếu đồng chí Khương nhờ việc gì, giải quyết xong thì cứ xách sang tìm , sẽ duyệt hết!"