Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:00:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ nghỉ trưa, nam nữ túm tụm, tình ngay lý gian giải thích thế nào cho đặng?

Anh gần như ngay tức khắc mở toang cánh cửa, đẩy thẳng Khương Thanh Nhu trong. Đảo mắt quét một vòng văn phòng trống trơn, tầm của khóa c.h.ặ.t gầm bàn việc - nơi duy nhất thể giấu :

"Cô trong trốn tạm ."

Khương Thanh Nhu thấy khuôn mặt vốn luôn tĩnh lặng như nước chẳng gợn sóng của hiếm hoi xuất hiện nét nôn nóng. Vì thế cô ngoan ngoãn chui tọt bên trong mà hề hé môi hỏi một tiếng.

Bàn việc hình chữ U bao bọc bên ngoài, từ ngoài tuyệt đối thể phát hiện điều gì bất thường.

Gần như đúng lúc tiếng gõ cửa vang lên, Sầm Thời liền chút chần chừ thụp xuống ghế việc. Hai chân đối diện thẳng với dáng vẻ co ro của Khương Thanh Nhu.

Anh cúi đầu xuống , trao cho cô một ánh áy náy, nhép miệng bằng khẩu hình: "Xin ."

Sau đó ngẩng đầu lên, cất giọng trầm đục: "Vào ."

Khương Thanh Nhu đang mải suy nghĩ xem kẻ ngoài là thần thánh phương nào, chợt đực mặt .

Hai chân của đàn ông vắt lủng lẳng ngay mặt cô, tư thế nghiêm chỉnh, một đoàn phồng cộm chình ình giữa hai chân khiến dái tai cô đỏ ửng.

To, to thế luôn cơ á?

Gầm bàn lớn, bên trong cũng chật chội. Ban nãy Khương Thanh Nhu còn thấy khó chịu, giờ thì lòng hết hẳn oán thán.

Vệ Thủ trưởng cửa híp mắt : "Có chút việc nhờ cháu."

Đối với việc Sầm Thời buồn dậy đón tiếp, ông cũng chẳng mảy may để bụng, ai bảo ông việc nhờ vả chi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-88.html.]

Sầm Thời chỉ mong Vệ Thủ trưởng nhanh ch.óng phắn cho khuất mắt: "Có chuyện gì thế ạ?"

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Tuy nhiên, điệu bộ chất vấn nhạt nhẽo của khiến Vệ Thủ trưởng bối rối. Ông tránh khỏi chột mà láo liên đưa mắt khắp nơi, thầm nghĩ tiên nên vòng vo tam quốc buôn chuyện nhà chuyện cửa một chút?

Sầm Thời bắt đầu căng thẳng, định mở miệng đuổi thì Vệ Thủ trưởng tinh mắt nhận hộp cơm mà Khương Thanh Nhu đem đến. Ông bước tới, tươi hớn hở cầm lên:

"Cháu tự nấu cơm mang ? Thế ai từng bảo nhà , lủi thủi nấu cơm một phiền toái lắm nhỉ?"

Trông thấy hộp cơm đó, tim Sầm Thời nảy lên một nhịp.

Kéo theo Khương Thanh Nhu trốn gầm bàn cũng rối bời trong lòng.

Vệ Thủ trưởng xuống đối diện Sầm Thời. Thân hình ông cao lớn, đôi chân cũng dài ngoằng, lúc xuống mũi giày da cẩn thận đá thốc về phía , đập thành bàn kêu đ.á.n.h "Cốp!" một cái rành rọt.

Lần thì Khương Thanh Nhu chẳng cần giả vờ diễn kịch nữa. Cô giật nảy theo bản năng rụt phía , bộ nửa gần như ngả hẳn chân Sầm Thời.

Gương mặt Sầm Thời thoáng chốc đỏ ửng tới tận mang tai. Anh rón rén thò tay trái xuống, bóp c.h.ặ.t t.a.y Khương Thanh Nhu, hiệu cho cô im bất động.

Khương Thanh Nhu cũng thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn của .

Sầm Thời giật nảy , cúi gằm mặt xuống. Đập mắt là đôi mắt to tròn, nơm nớp lo sợ của cô.

Được , sợ nữa .

bắt cô trốn, Sầm Thời cũng đành c.ắ.n răng nhận xui, bàn tay hề rụt .

vẫn quên nhắc khéo Vệ Thủ trưởng: "Chú cử động nhẹ chút."

 

 

Loading...