Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:00:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh bất giác bật hỏi: "Có từng bắt nạt em ."

Sầm Thời liên tưởng ngay đến những lời tình cờ ngoài cửa phòng trang điểm hôm đó.

Có thể thấy lúc cô đang hai cô gái trạc tuổi dồn ép, ban đầu còn tưởng chỉ là trò đùa giỡn vụn vặt giữa mấy cô gái với .

Khương Thanh Nhu hé miệng, nhút nhát Sầm Thời mà lời nào.

"Vậy là từng bắt nạt ." Sầm Thời tự hỏi tự trả lời.

Tâm sự của cô hiện rõ mồn một mặt.

Khương Thanh Nhu cuống quýt xua tay: "Cũng tính là bắt nạt , chỉ là nhiều khi chị chút hiểu lầm với em, nên mới..."

mãi cúi gằm mặt xuống.

Khương Thanh Nhu Sầm Thời đoán trúng chuyện Khương Phi từng bắt nạt nguyên chủ, nhưng cô cũng chẳng vu oan cho Khương Phi.

Từ nhỏ đến lớn, bởi Khương Phi mà nguyên chủ gánh chịu bao nhiêu tủi nhục.

Khương Thanh Nhu, kế thừa ký ức và tình cảm của nguyên chủ, nảy sinh chút thương xót nào cho cảnh gia đình Khương Phi.

Món nợ , cô sẽ tìm cách đòi từng chút một.

Lần Sầm Thời quả thực nhịn nổi nữa, khẽ gắt một câu: "Sao em ngốc nghếch thế?"

Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên, nét mặt ngây , ngay đó pha chút tủi : "Sao cũng bảo em ngốc thế."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

trong lòng cô thì đang sướng rơn.

Hình tượng mỹ nhân ngốc nghếch thiết lập thành công nhé!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-64.html.]

Giọng Sầm Thời khựng , xin : "Anh ý đó."

Trước nay chẳng màng quan tâm đến chuyện của khác, cũng cố ý dạy đời ai bằng giọng kẻ cả.

Chỉ là cô gái nhỏ , rõ ràng nhà bảo bọc quá kỹ lưỡng.

Thế nên gương mặt Sầm Thời thoáng qua vẻ nghiêm nghị khi rèn quân ở đơn vị. Anh mặt Khương Thanh Nhu, chiếc ô trong tay gần như che chắn cho cô hết cả, mặc kệ những bông tuyết nhỏ rơi lác đác vai, tóc .

Giọng trầm ấm khàn khàn: " xuất của em, gia đình yêu thương càng của em. Cô thể vô duyên vô cớ ghen tị với khác, càng thể trút sự đố kỵ đáng thương của lên đầu một con gái vô tội. Thay vì oán hận một em gái họ chẳng hề liên quan gì đến tình cảnh của , thà cô nghĩ cách thế nào để thoát khỏi chính gia đình thì hơn."

"Em ngốc ở chỗ, bắt nạt mà vẫn cố tìm cớ bao biện cho kẻ đó."

Trong chất giọng Sầm Thời thoang thoảng chút tiếc nuối rèn sắt thành thép.

Thật lòng tin một tính cách đơn thuần như Khương Thanh Nhu nếu đổi chỗ cho Khương Phi thì sẽ hành xử y chang.

cũng bồi thêm: "Sau nếu cô mượn tay Vũ Tư Minh gây khó dễ cho em thì cứ mạnh dạn tìm . Trong quân đội của tuyệt đối dung thứ cho tình trạng đó xảy ."

Thôi thì coi như sự bù đắp cho lời từ chối của ban nãy.

Tuôn một tràng xong, Sầm Thời lưỡng lự liệu khắt khe quá khiến cô tiếp thu nổi .

Thâm tâm khỏi oán trách, con gái đúng là rắc rối.

Chẳng bù cho lúc huấn luyện tân binh, nhàn sướng.

Khương Thanh Nhu chằm chằm chớp mắt, nhịp tim bỗng chốc tăng tốc khó kiểm soát.

Đẹp trai nó chứ.

Trong thâm tâm cô đ.á.n.h giá đám nam từng đóng chung đây chẳng ai bì kịp Sầm Thời. Lần cô rúc vòng tay , kể là ăn miếng đậu hũ thơm bơ, tuy chỉ cách một lớp vải áo nhưng cô vẫn cảm nhận bờ vai và vòng eo rắn rỏi.

 

 

Loading...