Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 604

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:25:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến chuyện , Hạ Vĩ buồn .

Ngày đầu tiên , nhao nhao đòi Đoàn trưởng mời cơm. Đến cửa hàng ăn quốc doanh, Sầm Thời móc túi thì chẳng còn lấy một xu, cuối cùng gọi điện về phòng trực ban, bảo Khương Thanh Nhu mang tiền tới mới thanh toán .

Sầm Thời giải thích rằng quên quần áo, nhưng ai mà tin chứ?

Kể từ đó, cái danh "sợ vợ" của Sầm Thời cứ thế mà lan truyền.

Nghe xong lời của Hạ Vĩ, Sầm Thời một cái đầy thâm trầm.

Thực hôm đó quần áo thật, dù sổ lương thu nhưng tiền tiêu vặt vẫn còn.

Chỉ là lời giải thích thì cũng chỉ tin ngoài mặt thôi.

Sầm Thời giơ tay đòi Hạ Vĩ: "Đưa chìa khóa xe đây."

Hạ Vĩ đưa chìa khóa cho Sầm Thời hỏi: "Đoàn trưởng, hôm nay qua đó ? Anh đừng quên năm giờ sáng mai mặt ở doanh trại đấy."

Sầm Thời cầm lấy chìa khóa: " ."

Hạ Vĩ bóng lưng Sầm Thời, cố nhịn mấy bật .

Đoàn trưởng chỉ sợ vợ, mà còn cưng vợ như trứng!

Khương Thanh Nhượng mở cửa thấy Sầm Thời, ngạc nhiên : "Sao giờ còn đến? À đúng , nhà chìa khóa ?"

Sầm Thời bên trong, ngoại trừ phòng của Khương Thanh Nhượng, các phòng khác đều tắt đèn: "Có, nhưng quên cầm theo."

Chìa khóa để ở nhà, chẳng thể nào chờ đến lúc về lấy đây .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-604.html.]

Khương Thanh Nhượng ngáp một cái, để Sầm Thời : "May mà ngủ, thì ai thèm mở cửa cho !"

Sầm Thời : " thấy đèn phòng tắt mới gõ cửa đấy, thì cửa sổ ."

Khương Thanh Nhượng định c.h.ử.i bới thì Sầm Thời bất ngờ hỏi ngược : " , vẫn ngủ?"

Khương Thanh Nhượng nhớ cảnh cắm cúi thư, mặt đỏ bừng lên, thèm để ý đến Sầm Thời nữa: "Liên quan gì đến , đồ vệ sinh cá nhân ở trong nhà vệ sinh đấy, pijama thì lấy ở chỗ , rửa xong thì nhẹ nhàng thôi, đừng phòng em gái kẻo nó thức giấc!"

Nói xong, lấy một bộ pijama sạch sẽ đưa cho Sầm Thời, đó theo bản năng đóng c.h.ặ.t cái ổ khóa hỏng ở cửa phòng .

Đóng xong, Khương Thanh Nhượng hít một lạnh, áp tai tường, vẻ mặt đầy căng thẳng.

Từ phòng bên cạnh, gần như ngay lập tức truyền đến tiếng mắng của Khương Thanh Nhu: "Anh hai! Anh thể nhẹ nhàng chút !?"

Khương Thanh Nhu bực bội lật , cô mới chìm giấc ngủ xong!

Vốn tưởng tối nay ngủ một sẽ ngon giấc, ai ngờ con thể quen với khác trong thời gian ngắn đến thế. Cô trằn trọc giường, lòng rối bời, ngủ yên chút nào.

Khương Thanh Nhu sờ sờ miếng ngọc bội Sầm Thời tặng, bực bội ép nhắm mắt , trong lòng thầm mong ngày mai Sầm Thời qua đây .

Tuy "tự vả" so với suy nghĩ ban đầu, nhưng Khương Thanh Nhu thực sự hy vọng Sầm Thời xuất hiện ngay bây giờ, cô nhất định sẽ... bớt mắng vài câu.

Sầm Thời tiếng Khương Thanh Nhu cũng nhịn , động tác vệ sinh cá nhân cũng nhanh hơn hẳn.

Vừa nãy còn sợ cô thức giấc, giờ cô tỉnh thì cần lo nữa.

Còn cảm ơn ông vợ nữa chứ.

mà, thực sự là đ.á.n.h thức nhỉ? Khóe môi Sầm Thời nở nụ , vợ bình thường ngủ say như chú heo con, ầm ĩ thế nào cô cũng chẳng tỉnh.

 

Nguồn: Emmay Monkeyd.

 

Loading...