Khương Thanh Nhu còn kịp thốt câu " ngốc lắm", Sầm Thời trầm giọng lên tiếng:
"Nghe Đạo diễn Vũ từng nước ngoài tu nghiệp, tư tưởng ngày càng thụt lùi thế? Chủ tịch từng , phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, chứ cứ ru rú góc bếp mới chứng minh giá trị của ."
Nghe đoạn của Sầm Thời, chấn động nhất là Khương Thanh Nhu.
Cô suýt nữa thì hét lên đồng tình.
Trong lòng kìm mà nhủ thầm: Người đàn ông , cô nhất định chinh phục !
Khuôn mặt Vũ Tư Minh hiện lên vẻ hổ, cúi đầu nhận : "Đoàn trưởng Sầm dạy , là do suy nghĩ thiển cận."
Người khó chịu nhất là Khương Phi.
Ý của Đoàn trưởng Sầm là cô giá trị riêng ?
Sầm Thời cũng chẳng dây dưa lôi thôi với bọn họ thêm, bèn chốt một câu: "Nếu chuyện gì nữa thì chúng đây."
Vừa đầu Khương Thanh Nhu. Khi Sầm Thời cụp mắt xuống, Khương Thanh Nhu cảm giác vẻ sắc bén toát từ dường như tan biến hẳn, đó là sự ôn hòa vô cớ.
Cô gật đầu: "Vâng."
Cử chỉ của hai trông vẻ đỗi bình thường, nhưng cho cảm giác hết sức ăn ý. Vũ Tư Minh thậm chí còn bắt đầu mường tượng: Lẽ nào hai thành đôi thật ?
Sắc mặt Khương Phi cũng cực kỳ khó coi.
cô buồn phát hiện , khi chào tạm biệt xong Khương Thanh Nhu tự rảo bước , Sầm Thời dường như cũng chẳng ý định tiễn cô.
Trên trời đang lất phất tuyết rơi hệt như những hạt cát trắng. Khương Phi bày vẻ mặt lo lắng theo bóng lưng Khương Thanh Nhu sang bảo Vũ Tư Minh: "Hay là bọn đưa ô cho em nhé? Nhu Nhu bộ về một trông tội nghiệp quá, lỡ cảm lạnh thì nguy."
Bàn tay đang định bung ô của Sầm Thời khựng . Bóng lưng nhỏ bé phía đang đưa tay che đỉnh đầu, dáng vẻ mong manh bước trong mưa tuyết, ngỡ như một trận gió lướt qua cũng đủ thổi bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-59.html.]
Giữa màn tuyết trắng, dường như bước chân cô chật vật hơn một chút, cũng chẳng xa.
Vậy nên lúc nãy cô tới trễ là vì thế ? Thà đội gió đội tuyết cũng lỡ hẹn?
Khương Thanh Nhu phía thực sự nhịn chỉ cắm đầu cắm cổ chạy cho xong. Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, vẫn đuổi theo trời? Bà đây sắp c.h.ế.t cóng , bà chạy về nhà thôi a a a a a!
"Đồng chí Khương Thanh Nhu!"
Giọng của đàn ông cất lên, và một chiếc ô che kín đỉnh đầu cô.
Cô ngẩng đầu , ánh mắt rạng rỡ bất ngờ: "Sầm Thời."
Không gọi bằng cái danh xưng Đoàn trưởng Sầm xa lạ nữa.
Khương Thanh Nhu thừa nhận cô cố tình gọi đấy.
Hàng mày Sầm Thời giãn . Khương Thanh Nhu đang chớp chớp đôi mắt trong veo , dáng vẻ vẻ vui mừng.
Cảm xúc của cô lúc nào cũng vạch trần mặt, chẳng cần đồn đoán mất công.
Vốn dĩ chỉ định nhường ô cho cô, thế mà bây giờ nảy sinh ý nghĩ tiễn cô về nhà.
Tuy nhiên Sầm Thời còn kịp thốt lời, cô gái nhỏ chỉ tay về một hướng: "Nhà em lối kìa!"
Sầm Thời khe khẽ thở dài trong lòng: "Ừ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Khương Phi đưa mắt theo bóng lưng hai , vẫn thể thoát khỏi sự mờ mịt.
Đã bảo là cùng , tại cùng ngay từ đầu?