Cha Cố Hiểu Nguyệt ban đầu thấy con như thì sốt ruột, cảm thấy cô đang việc vô ích, còn hy vọng cô Tết thể ở nhà máy, như cũng coi như công việc định.
Thế nhưng Cố Hiểu Nguyệt vẫn kiên trì với suy nghĩ của , hề lay chuyển.
Cuối cùng công sức cũng đền đáp, khi đại hội kết thúc lâu, cô nhận tin tức kỳ thi đại học hy vọng lớn sẽ khôi phục. Từ đó, cha chỉ giục cô ở nhà máy nữa mà còn mua nhiều sách bài tập về cho cô.
Lúc Cố Hiểu Nguyệt mới thực sự cảm thấy cuộc đời tràn đầy hy vọng.
Bạch Trân Châu cũng chuyện , cha cô việc trong cơ quan chính phủ nên cô còn xác nhận tin tức sớm hơn.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chỉ là bây giờ cô tìm thấy đam mê của riêng , cô khát khao và yêu thích việc sân khấu, cô cũng sắp sửa tiến tới những sân khấu lớn hơn và rộng mở hơn.
Bạch Trân Châu : "Bọn đều cơn mưa trời sáng cả , bao bọc lẫn nhé!"
Khương Thanh Nhu Bạch Trân Châu cũng vui vẻ theo: "Được thôi! Hai năm tới tớ qua bên , các nhớ cố gắng nhé, để khi tớ về thể trực tiếp ôm bát cơm các đưa mà ăn!"
Bạch Trân Châu nhẹ nhàng đẩy Khương Thanh Nhu một cái, trêu chọc: "Cậu còn đòi ăn cơm tớ đưa ? Câu đó là tớ với mới đúng! Giàu sang chớ quên nhé!"
Khương Thanh Nhu giả vờ hiểu: "Ai là ch.ó? Cậu mới là ch.ó !"
Cố Hiểu Nguyệt chỉ ha hả, ba đùa nghịch với thành một nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-576.html.]
Tề Phương ở bên cạnh cảnh , nỗi buồn trong lòng tan biến, đó là sự lo lắng kèm chút bực : "Nhu Nhu! Tóc của con là mới xong đấy!"
Tuy bây giờ nên rùm beng chuyện tiệc cưới, nhưng lúc Sầm Thời đến đón dâu vẫn trải qua một loạt thử thách khó khăn.
Bạch Trân Châu và Cố Hiểu Nguyệt canh giữ ở cánh cửa đóng c.h.ặ.t, chờ Sầm Thời đến nơi thì tung những câu đố hóc b.úa.
Khương Thanh Nhu hai hết bắt Sầm Thời ăn mấy thứ kỳ quặc, bắt mấy động tác khó, trong lòng cô cũng thấy lo thót tim, còn đang nghĩ nên bảo Khương Thanh Nhượng đừng trêu quá đà .
Tề Phương lắc đầu, để Khương Thanh Nhu ngoài: "Nó cưới con thì chắc chắn chịu chút khổ sở, nếu nó tưởng tiểu thư nhà họ Khương dễ cưới lắm đấy."
Khương Thanh Nhu ngoan ngoãn gật đầu, tựa vai , nhưng trong lòng vẫn lo lắng.
Tề Phương nhỏ giọng hỏi: "Của hồi môn chuẩn xong hết ?"
Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên, nhắc đến chuyện cô chút trách móc: "Mẹ, cho nhiều quá , ý con là đừng cho nhiều như , dù qua bên Tây Bắc cũng chẳng dùng đến. Con và Sầm Thời đều lương, đừng lúc nào cũng nghĩ con cầm ít tiền thì Sầm Thời sẽ coi thường con, loại đó."
"Con ngốc ! Nó coi thường con là chuyện của nó, con giữ tiền trong tay thì bản mới chỗ dựa vững chắc. Nhu Nhu, con, đôi khi con vẫn còn quá ngây thơ." Tề Phương thẳng tay b.úng mạnh trán Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Nhu lầm bầm: "Con mà ngây thơ á? Mẹ, coi thường con quá đấy. Con thực sự cần nhiều đến thế, cuốn sổ tiết kiệm của và cả con cất , tự ở nhà mà tìm dần . Quần áo chăn màn con cũng đóng gói hết , lát nữa sẽ mang ."