Khương Nghĩa sức lực của Khương Thanh Nhượng thể nhúc nhích chút nào, chỉ đành gào lên: "G.i.ế.c hại mệnh, g.i.ế.c hại mệnh đây! sẽ kiện các !"
Một bé nhảy : "Cháu thể chứng cho chị! Họ căn bản bắt nạt ông! Là ông tự càn ở đây!"
" đấy, cháu cũng thể chứng!" Tiểu Hồng cũng xuất hiện.
Động tĩnh bên ngoài rốt cuộc kinh động tới ba vị trưởng bối đang trò chuyện bên trong. Khương Viễn thấy Khương Nghĩa thì sắc mặt đổi, kịp một câu vội vàng chạy .
Vệ Thủ trưởng và Tề Phương cũng theo . Tề Phương còn nhỏ: "Xin nhé, để chê , chuyện trong nhà thôi."
Khương Nghĩa thấy cả ở cửa, lập tức chuyển mục tiêu, gã lóc hướng về phía Khương Viễn: "Anh cả, lẽ nào thực sự màng đến tình em bao năm nay ? Anh thực sự đuổi cả nhà em ngày Tết ? Chúng em rời khỏi đây thì ? Anh cả! Anh độc ác quá!"
Biểu cảm của Khương Viễn kịp lay động thì nước mắt Khương Thanh Nhu tuôn trào: "Bố, nhị thúc rõ hôm nay con đính hôn mà vẫn tới cửa nhà loạn, còn gọi con là súc vật ngay mặt Sầm Thời."
Khương Nghĩa sững sờ, đó gã thấy mặt Khương Viễn nhanh ch.óng đầy giận dữ. Ông bước từng bước tới mặt Khương Nghĩa. Khương Thanh Nhượng thấy liền tránh chỗ cho bố . Khương Viễn xổm xuống, túm cổ áo Khương Nghĩa nhấc bổng lên, giận dữ rung trời:
"Mày thực sự thế ?"
Tề Phương phía thấy cảnh thì tim đập thình thịch, ôm n.g.ự.c tại chỗ. Chồng bà giận dữ thế , bà cũng đỏ hoe mắt theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-567.html.]
Vệ Thủ trưởng liếc Sầm Thời và Khương Thanh Nhu đang Sầm Thời bảo vệ, nghĩ thầm lẽ ở đây việc gì cho .
Những lời Khương Thanh Nhu nãy ông cũng thấy, khỏi mỉm , thấy cô nhóc khá lanh lợi, tuy chịu thiệt thòi nhưng cũng chẳng hề thua thiệt chút nào.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Có nhiều ở đây như thế, Khương Nghĩa cũng thể chối cãi, gã đành : "Anh cả, là con gái tôn trọng em ! Anh xem bao năm nay em cố tình tìm rắc rối với nó !"
"Con mới hề tôn trọng bác!" Khương Thanh Nhu nhanh miệng : "Bố, rõ ràng là nhị thúc thấy con nên phát kẹo cưới cho , bác thấy con đáng lẽ đưa kẹo cho cả nhà bác , bác con màng tới quan hệ huyết thống!"
Khương Viễn càng giận hơn: "Huyết thống, mày cũng dám hai chữ ?"
Ông đau lòng khôn xiết: "Bao năm nay bố đối xử với mày thế nào mày cũng thôi, chuyện của Khương Phi , bố còn cho các một cơ hội đấy. Mày xem mày gì? Em hai em hai, bố nhân từ hết mức với em ."
Đây là đầu tiên Khương Nghĩa những lời từ miệng cả . Dù gã vốn là kẻ vô cũng bắt đầu hoảng loạn: "Không , cả, thực sự như thế, em giải thích, em vốn... em vốn... em vốn là tới chúc mừng các !"
Vừa , Khương Nghĩa nở nụ lấy lòng.
Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần gã biểu cảm là Khương Viễn chịu nổi, cái gì cũng tin, cái gì cũng nhắm mắt cho qua.
Khương Thanh Nhu vốn định thêm gì đó, nhưng tay cô Sầm Thời nắm lấy. Anh che chở Khương Thanh Nhu lòng, khuôn mặt của bố vợ tương lai, cúi đầu thì thầm bên tai Khương Thanh Nhu: "Nhu Nhu, đủ ."