Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 534

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:22:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ nhỏ đến lớn, Bạch Trân Châu là đứa trẻ kiểu mẫu trong mắt hàng xóm, chỗ nào cũng . khác khen Bạch Trân Châu thế nào, cô cũng bao giờ nhận sự công nhận của cha .

Ngay cả khi lời cay nghiệt, nhưng khi bà tận mắt chứng kiến cha Bạch chèn ép Bạch Trân Châu như , bà cũng từng giúp một câu.

Lần Bạch Trân Châu đổi chỉ riêng cha Bạch.

Mẹ Bạch thấy con gái như , vội thúc cha Bạch: "Ông chứ! Vừa nãy lúc xem Trân Châu biểu diễn chẳng ông vui lắm ?"

Cha Bạch lúc mới mấp máy môi, khó khăn nhỏ giọng : "Trân Châu, chúc mừng con."

"Cảm ơn ạ." Bạch Trân Châu xong định .

Mẹ Bạch đỏ hoe mắt, vội níu lấy Bạch Trân Châu: "Trân Châu, con định ? Tết nhất nhà nào mà chẳng đoàn viên? Cha con dù phạm pháp thì trại cải tạo cũng cho ông ăn bữa cơm tất niên mà!"

Bạch Trân Châu xong chỉ thấy nghẹt thở.

Lại là những lời như thế.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Mẹ cô luôn giỏi việc hòa giải, dĩ nhiên, nào cũng là bắt đứa con gái như cô nhường nhịn xin .

Số như nhiều , càng dung túng cho cái uy của cha Bạch, khiến ông bao giờ cảm thấy sai.

Thực cha Bạch và Bạch thương Bạch Trân Châu, nhưng tình thương giống như một tảng đá lớn, nếu đập tan , nó sẽ mãi đè nặng trong lòng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-534.html.]

Bạch Trân Châu : "Mẹ, và cha phạm pháp, hai chỉ tổn thương lòng con thôi. điều lẽ chẳng đáng nhắc tới với hai , vì là con gái, trong mắt hai , việc con ngoan ngoãn phục tùng là đương nhiên. con sẽ buồn, đừng tưởng chỉ hai rơi nước mắt, con cũng . Những lời hai giống như d.a.o đ.â.m tim con, qua khác."

"Cho nên đừng đạo lý với con nữa, con . Bây giờ sự thật rõ ràng. Mẹ và cha từng nghĩ con , nghĩ con chỉ dựa vận may. Giờ con chứng minh cho hai thấy , hai hài lòng ?"

"Từ nhỏ đến lớn, hai cho con lóc, cho con đòi hỏi, yêu cầu con dũng cảm mạnh mẽ như con trai. Có lúc con thật sự ước gì là đàn ông, như liệu hai hài lòng ? tiếc, con là trai gái do con quyết định, trách thì trách hai sinh con trai."

"Mỗi hết là chính , đó mới là những vai trò khác. Con đảm bảo sức khỏe tâm lý của bản thì mới vai trò con gái của hai . Xin , hiện tại tâm lý con khỏe, ạ."

Nói xong, Bạch Trân Châu bước .

Cảm giác choáng váng lúc nãy giờ tỉnh hẳn, lúc trong lòng Bạch Trân Châu chỉ thấy sảng khoái.

những lời từ lâu lắm , kiếp , cô tự cho vui !

Mẹ Bạch những lời của Bạch Trân Châu cho sững sờ tại chỗ, đó òa nức nở. Ngược , cha Bạch xong trong mắt thoáng qua vẻ tán thưởng.

Ông bước lên vài bước, trịnh trọng : "Trân Châu, cha thừa nhận, cha sai ."

Bạch Trân Châu dừng bước, nhưng đầu . Trong lòng gợn sóng, nhưng hề rạo rực như tưởng tượng.

Câu hình dung trong đầu bao , Bạch Trân Châu cũng từng chờ đợi một lời xin từ cha. Thế nhưng khi lời xin truyền tai, cô thấy chẳng còn quan trọng nữa.

 

 

Loading...