Trước bảo cô, điều đáng lo sợ nhất là đêm hôm khuya khoắt nhà bỗng nhiên gọi điện tới, nếu việc gấp thì sẽ tìm.
Khương Thanh Nhu bây giờ cũng hoảng loạn, lúc thấy tin cô chạy một mạch, đến khi thấy hai đang lưng phía cửa, vai cứ nhấp nhô, Khương Thanh Nhu thể kìm lòng nữa, tim nhói lên một cái, giọng nghẹn ngào hỏi: "Anh cả, hai, đến đây?"
Nghe thấy giọng Khương Thanh Nhu đồng thời cả hai đều dậy, Khương Thanh Nhượng lao thẳng tới mặt Khương Thanh Nhu, lo lắng : "Nhu Nhu thế? Có ai bắt nạt em ? Ai? Có là cái tên..."
Nói đến đây đột nhiên ngậm miệng, tay nắm lấy cánh tay Khương Thanh Nhu, mắt dán c.h.ặ.t Khương Thanh Nhu, từ xuống , sợ bỏ sót chỗ nào kỹ.
Khương Thanh Chỉ Khương Thanh Nhượng, vẻ mặt lo lắng, nắm đ.ấ.m ống tay áo siết c.h.ặ.t , nhưng bên ngoài thì lộ .
Anh đầu với hai đó ở phòng truyền tin: "Chúng thể chuyện một chút ?"
Hai đó đều quen Khương Thanh Chỉ, thức thời ngoài.
Thấy cả đuổi ngoài , trong lòng Khương Thanh Nhu càng sốt ruột hơn, cô ngẩn ngơ hỏi: "Anh ơi, bố xảy chuyện gì ?"
"Hả?" Khương Thanh Nhượng câu hỏi của Khương Thanh Nhu cho bỗng chốc lú lẫn.
Khương Thanh Nhu liền Khương Thanh Chỉ, Khương Thanh Chỉ tuy cũng khó hiểu với câu hỏi đột ngột , nhưng nhanh ch.óng trả lời: "Họ đều ."
"Thế thì ạ? Thế hai nãy thế?" Khương Thanh Nhu lúc mới trút nỗi lo trong lòng.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Anh cả hai cô tận mắt thấy, lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-435.html.]
Đã bố ở nhà cũng , thì Khương Thanh Nhu cảm thấy những việc khác đều chuyện lớn nữa.
Không gì quan trọng hơn con .
Khương Thanh Nhượng sững sờ: "Anh ."
Khương Thanh Nhu bắt chước dáng vẻ nãy của Khương Thanh Nhượng, vai nhỏ , nhấp nhô, đầu hỏi: "Thế đây thì là đang gì? Rất đáng sợ đấy , em còn tưởng nhà xảy chuyện gì nên mới chạy đến phòng truyền tin của bọn em đấy!"
Khương Thanh Nhượng nhớ một chút, bật , trêu chọc liếc Khương Thanh Chỉ một cái thì thầm bên tai Khương Thanh Nhu: "Anh đấy, nãy đường tới đây cả đạp xe đạp ngã xuống rãnh đấy."
Phòng truyền tin nhỏ, để giữ ấm cửa sổ cũng đóng cả, giọng Khương Thanh Nhượng dù nhỏ thế nào cũng thoát khỏi tai Khương Thanh Chỉ, Khương Thanh Chỉ tự nhiên ho hai tiếng đỏ tai mặt .
Khương Thanh Nhu khuôn mặt nghiêng ôn hòa thanh tú của cả và vẻ mặt như đang khoe bảo bối của hai, cũng nhịn che miệng khẽ.
Anh cả cô từ đến nay luôn nghiêm chỉnh, Khương Thanh Nhu từng thấy Khương Thanh Chỉ đạp xe đạp bao giờ, càng cần đến dáng vẻ còn ngã xuống rãnh.
Tuy nhiên một lúc cô thấy vết nước quần áo Khương Thanh Chỉ thấy xót, thế là kéo Khương Thanh Chỉ bên lò sưởi trong phòng truyền tin: "Anh cả hơ , thì cảm lạnh đấy."
"Anh ." Khương Thanh Chỉ khuôn mặt nghiêng đầy mệt mỏi của Khương Thanh Nhu ánh lửa, bỗng chốc chút hối hận vì giờ còn đến phiền con bé.
Khương Thanh Nhượng cảm thấy lửa đủ lớn, lấy cái kẹp lửa gạt gạt, thế mà gạt thì thôi, gạt là đốm lửa bay tung tóe, Khương Thanh Nhu kêu lên trốn lưng Khương Thanh Chỉ, Khương Thanh Chỉ quở trách Khương Thanh Nhượng quên bảo vệ Khương Thanh Nhu phía .