Lại mắt tinh tường thấy những mẩu tóp mỡ nhỏ xíu, trong lòng ngay bánh cuộn đơn giản.
Trên toa tàu thiếu miền Bắc, mùi vị của tương đậu cũng những đang chuyến tàu về phía Nam nhớ về quê hương của .
Sầm Thời gì, giáo sư Mã cảm thấy như nếu ông trả lời thì Sầm Thời sắp thu .
Ông đây là cái bánh cuộn cuối cùng, vốn dĩ thấy gì hiếm lạ, chỉ là ngửi mùi thơm hơn chút, cộng thêm bụng no nên căn bản cũng thấy thèm thuồng gì.
Bây giờ đều đang tranh cướp, Hạ Vĩ mấy cũng luôn dán mắt cái bánh . Giáo sư Mã đầu tiên trong lòng chút cảm giác khẩn cấp khó hiểu, thế là vội vàng cầm lấy bánh cuộn, trong lòng trút gánh nặng, nhưng miệng vẫn cứng cỏi : "Vậy thì nể mặt một chút."
Nghe thấy câu , mấy mua bánh cuộn mà mua đều ném ánh mắt khinh bỉ về phía giáo sư Mã. Giáo sư Mã đến mức đỏ mặt tía tai, xoay , c.ắ.n mạnh một miếng lên chiếc bánh cuộn.
Mấy thấy còn nữa, cũng chỉ đành tiếc nuối rời .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chẳng ai ông già khắc nghiệt ăn đồ ngon cả.
Giáo sư Mã thì thầm nghĩ, đều thấy ngon ? Vậy thì ông càng bới lông tìm vết!
Hừ, bao nhiêu năm nay ông nam về bắc, món ngon gì từng ăn? Chẳng qua chỉ là một cái bánh cuộn...
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-420.html.]
Giáo sư Mã vốn còn nghĩ ăn no , nhiều nhất là nếm thử hương vị thể ném cho hai trợ lý ăn, tiếp theo ông thể bộ khinh khỉnh bắt đầu đưa bình luận.
hương vị , thật sự khiến ông thể buông tay !
Vỏ bánh dai cực kỳ, nhưng vì hâm nóng xong, tuy dai nhưng cũng dễ nhai, hương thơm của ngũ cốc càng chân chất hấp dẫn.
Tương đậu cũng ngon, mặn ngọt đủ, vị tương tan khiến thể dừng .
Điều khiến ngạc nhiên hơn chính là nhân bên trong. Vốn tưởng chỉ là dưa muối thông thường, ngờ bên trong còn tóp mỡ đại diện cho món thịt, mà giáo sư Mã - luôn tự phụ nghiên cứu sâu về ăn uống - cũng nghĩ món thịt nào hợp để đặt chung với dưa muối xào hơn tóp mỡ.
Dưa muối thanh mát kết hợp với tóp mỡ béo ngậy, một miếng c.ắ.n xuống hề ngấy như món thịt kho tàu nãy.
Ông ăn xong kiềm chế mà giơ tay: "Lấy thêm cái nữa!"
Hạ Vĩ và mấy vốn dĩ vui khi Sầm Thời đưa bánh cuộn cho , lúc thấy bàn tay tham lam của giáo sư Mã thì càng ác liệt : "Không còn nữa, giáo sư Mã, khẩu vị của ông thật sự nhỏ, nãy còn ăn no ?"
Giáo sư Mã đến mức tự nhiên, nhưng ăn món ngon mãn nguyện nên trong lòng ông thoải mái, thế là định tính toán nữa, hừ hừ hai tiếng bày tỏ sự bất mãn dựa giường chuẩn nghỉ ngơi.
Ăn no uống đủ, sướng thật đấy! Ông thậm chí kìm mà bắt đầu nghĩ bữa Sầm Thời sẽ ăn gì, cái túi đó đúng là nhỏ.
Nếu suốt hành trình Sầm Thời thể khiến ông bữa nào cũng hài lòng như , ông cũng ngại lúc đó cho Sầm Thời một bộ mặt để xem.