Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:17:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sầm Thời: "..."

Anh tự kiềm chế bản một hồi lâu mới thể chậm rãi thốt hai chữ: "Không ."

Vệ Thủ trưởng bật thành tiếng. Bộ mặt xám xịt của Sầm Thời đúng là vô giá. Nếu cái tiệm chụp ảnh ở ngay cạnh thì mấy, ông nhất định bắt lấy khoảnh khắc kỷ niệm.

Cười xong, ông thấy vô duyên, đành bẻ lái: "Thực cũng chẳng , con bé hiểu chuyện thì từ từ sẽ hiểu. Cháu cứ trai nó , một ngày trời nảy sinh tình cảm thì ..."

Sầm Thời cạn lời tột độ: "Ngài hài hước quá đấy."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!" Vệ Thủ trưởng quả thực thể nín nhịn nữa, ông đập bàn phá lên sảng khoái.

Sầm Thời hít sâu một : "Nếu còn việc gì thì cháu đây."

Vệ Thủ trưởng gọi giật Sầm Thời , thu gọn vẻ mặt cợt nhả: "Không cháu bảo việc tìm ? Chuyện gì thế?"

Sầm Thời: "Bây giờ hết việc ."

"Vậy chuyện cần với cháu." Sắc mặt Vệ Thủ trưởng trở nên vô cùng nghiêm nghị: "Chuyện hôm do Lý Băng và Khương Phi gây quả thực ngoài dự tính của ."

Vẻ mặt Sầm Thời cũng đanh , dẫu việc cũng liên quan mật thiết đến Khương Thanh Nhu.

Vệ Thủ trưởng thấy bộ dạng nghiêm túc đó của Sầm Thời thì , ông đành bấu c.h.ặ.t đùi , : "Thế , cháu giúp để mắt nhiều hơn đến đồng chí Khương Thanh Nhu một chút. Con bé còn trẻ tuổi, chẳng hiểu thế nào là mưu hèn kế bẩn. Cháu thì cho trót , cũng tiện ăn với cấp cũ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-329.html.]

Dứt lời, ông phá lên.

Sầm Thời lập tức đóng sầm cửa thẳng. Một tiếng "rầm" chát chúa vang lên, cánh cửa phòng Vệ Thủ trưởng chính thức gãy rụng văng .

Vệ Thủ trưởng lướt qua cánh cửa, bình tĩnh xuống ghế. Trong bụng lẩm nhẩm, coi như khéo cớ bắt Hạ Diễn luôn cho cái cửa mới.

Sầm Thời bảo Khương Thanh Nhu đợi ở lầu, cô liền tìm một chỗ xuống đợi. Nghĩ những chuyện xảy , cô vẫn nhịn nổi mà .

Cũng chẳng do cô ngoan ngoãn lời đến thế, mà là cô mười mươi đàn ông đang dỗi , đành dỗ dành thôi.

Lúc qua giờ ăn cơm nên tòa nhà việc chẳng còn mấy ai nán , Khương Thanh Nhu chờ vô cùng thoải mái.

Vừa xuống cầu thang, Sầm Thời thấy hình dáng nhỏ bé của Khương Thanh Nhu đang phía bên cạnh. Ánh đèn đường le lói hắt lên sườn mặt cô, nhuốm cho cô một lớp màu ấm áp, trông vô cùng thanh tao, nhã nhặn. Nước da còn trắng toát như lúc ánh đèn tuýp, ngũ quan kiều diễm tú lệ cũng bớt sự sắc sảo vốn .

"Có lạnh ? Đi thôi." Sầm Thời theo bản năng chìa tay định đỡ cô dậy.

Khương Thanh Nhu bàn tay lớn lộ rõ từng khớp xương của Sầm Thời đang chìa mặt, nghĩ bụng dẫu cũng ai ở đây nên mạnh dạn nắm lấy mượn lực để lên. Cô còn tinh nghịch mỉm : "Cảm ơn trai Sầm Thời."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Trước khi tay cô kịp chuồn khỏi lòng bàn tay , Sầm Thời siết mạnh một cái: "Em thử gọi một tiếng nữa xem?"

Việc cái chức trai ép buộc, ai tình nguyện trai của vợ tương lai chứ? Thế nhưng Khương Thanh Nhu lỡ mở miệng , cũng chẳng dám chiều theo cô.

 

 

Loading...