Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần chính Bạch Trân Châu là an ủi cô, những lời tâm huyết của cô càng giúp Khương Thanh Nhu ngộ nhiều điều. Cô cũng chẳng ngờ rằng tư tưởng của bản thể tiến thêm một bước ngay trong những năm bảy mươi .
Lúc Khương Thanh Chỉ từ trong quân khu ngoài thì tình cờ Dư Mai Mai - đang định tìm Sầm Thời ăn cơm - thấy. Cô mang vẻ mặt mừng rỡ đuổi theo, nhưng Khương Thanh Chỉ lái xe rời mất .
Trên khuôn mặt của Dư Mai Mai ngoại trừ sự kinh ngạc còn đan xen thêm chút mừng rỡ.
Người mà cũng dùng xe công , chẳng chứng tỏ phận địa vị của khá cao ?
Cô chợt nảy một suy nghĩ, nếu như thể gả đến thành phố Thượng Hải, thì chẳng cần về nông thôn nữa ? Hơn nữa, điều kiện gia đình của trông vẻ khá giả.
Chỉ là trong lòng cô , thành phố Thượng Hải vẫn chẳng thể sánh bằng thủ đô. Thêm nữa, cô em gái của cũng chẳng dạng , cứ như một đứa đanh đá vô , ăn thì bóng gió xách mé, cô chắc chắn dễ gì xơi .
Nghĩ đến đây, Dư Mai Mai thấy Khương Thanh Chỉ chút xứng với . Thế nhưng khi nhớ khuôn mặt điển trai của , cô c.ắ.n răng, cảm thấy cũng là thể chịu đựng .
Bụng cô chợt sôi lên sùng sục, Dư Mai Mai thèm nghĩ đến khác nữa mà vội vàng thẳng trong quân khu.
Trời đất bao la, chuyện ăn uống vẫn là quan trọng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-322.html.]
Vừa đằng một nữ binh tóc ngắn mặc quân phục, Dư Mai Mai bèn bước tới, sỗ sàng vỗ cái bốp vai nữ binh: "Cô thể dẫn trong ? Anh trai là Sầm Thời, Đoàn trưởng Sầm đấy, tìm ăn cơm!"
Nghe , Từ Mẫn hết gạt tay cô khỏi vai , đó cất tiếng hỏi: "Cô giấy chứng nhận do Đoàn trưởng Sầm cấp ?"
Dư Mai Mai sững sờ: "Giấy chứng nhận gì cơ?"
Từ Mẫn trả lời: "Nếu giấy chứng nhận thì thể tùy tiện dẫn ngoài quân khu , mong cô thông cảm."
Nói xong cô liền thẳng trong. Dư Mai Mai lập tức cuống cuồng, đưa tay định níu kéo. khi tay cô chạm vai Từ Mẫn, cô nhanh nhẹn né sang một bên, vẫn kiên nhẫn giải thích: "Nữ đồng chí , nếu cô thì thể gọi điện bảo Đoàn trưởng Sầm đón. thể trái quy định ."
Dư Mai Mai quýnh quýt cả lên. Trước đây đúng là cho cô điện thoại văn phòng của họ, nhưng cô mới gọi đúng một thì mất luôn tờ giấy ghi , cũng chẳng thể nhớ nổi. Giờ bảo cô gọi điện thoại mới thì chẳng khác nào bắt cô nhịn đói ?
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Cô bực tức quá hóa rồ, định xông tới giật tay Từ Mẫn. Từ Mẫn thèm nín nhịn nữa mà hất thẳng tay cô , nghiêm giọng quát: "Chẳng lẽ cô tùy tiện chạm khác là hành vi vô phép tắc ? Điểm nhà cô từng dạy cô ?"
Thực từ lúc nãy Từ Mẫn thấy nghi ngờ . Trong quân đội ai mà chẳng ba Sầm Thời hy sinh từ khi còn nhỏ, tự nhiên lòi một cô em gái cơ chứ. Hơn nữa, một nghiêm túc, cư xử chuẩn mực như Sầm Thời thì kiểu em gái vô học thế ?