Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khung cảnh như lập tức ngưng đọng . Theo như lời Khương Thanh Nhu hôm qua thì hai vẫn thuộc lắm, Tề Phương vốn dĩ định bụng cứ để tiếp xúc từ từ là nhất.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nhìn tình hình , là vị Đoàn trưởng Sầm nhắm trúng Nhu Nhu nhà bà ?
Mặt bà đang ánh lên nét vui mừng thì Khương Thanh Nhượng bỗng giật lấy cái túi, còn lầm bầm một tiếng: "Có từng thôi ?"
Tề Phương lườm Khương Thanh Nhượng một cái, tiện thể liếc cái túi đó. Không thì thôi, thì thấy bên trong lộ chẳng là một miếng thịt ba chỉ to đùng và một con gà nguyên con ?
Bà càng mừng rỡ hơn.
Không vì mấy miếng thịt , chuyện ăn uống chỉ là phụ, quan trọng là chẳng điều chứng tỏ Sầm Thời coi trọng nhà họ Khương bọn họ, coi trọng Nhu Nhu !
Dịp cuối năm mua thịt khó, bọn họ cũng là thấy Khương Thanh Nhu về nên mới tươm tất một chút, Khương Thanh Nhu về bộ đội thì lâu mới ăn thịt một .
"Thế mà gọi là ít ? Mấy hôm bảo phần cho em gái nửa con gà, chẳng cũng giữ ?" Tề Phương mắng mỏ con trai chút lưu tình. Đối với món đồ bà cũng chẳng khách sáo, xách thẳng bếp: "Mọi cứ chơi nhé! Để nấu đồ ăn ngon cho! Nhu Nhu, con tiếp đón Hiểu Nguyệt với Đoàn trưởng Sầm cho chu đáo !"
Khương Thanh Nhu , bảo Khương Thanh Nhượng đưa Sầm Thời ghế . Ngay đó vội vàng dời mắt khỏi Sầm Thời, nhỏ với Cố Hiểu Nguyệt: "Mẹ nấu ăn ngon lắm, ở ăn một bữa nhé?"
Cố Hiểu Nguyệt thịt thèm nhỏ dãi, Khương Thanh Nhu hỏi , cô suýt chút nữa là gật đầu đồng ý luôn.
Điều kiện nhà cô tệ, nhưng dạo gần đây do Khương Chính quấy rầy, cô thường xuyên về nhà vòi tiền và tem phiếu, nên bữa ăn ở nhà cũng kém nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-275.html.]
Cuối cùng cô vẫn do dự : "Người nhà , về muộn thế họ sẽ lo lắng mất."
Khương Thanh Nhu hỏi: "Phòng trực ban khu nhà điện thoại ? Mình phòng trực ban gọi điện thoại cho nhà là mà?"
Cố Hiểu Nguyệt nắn nắn túi áo. Cô mang theo tem phiếu và tiền ngoài. Nếu ở nhà Khương Thanh Nhu ăn cơm, đưa những thứ cho cô chắc là đủ chứ nhỉ?
Tuy ở nhà cũng là ăn thịt, nhưng khí ở đây hơn ở nhà nhiều.
Cô ngước đôi mắt rụt rè lên : "Nhà điện thoại luôn, gọi thẳng về nhà là ."
Khương Thanh Nhu ngạc nhiên: "Nhà còn lắp cả điện thoại á?"
Thời buổi trong nhà điện thoại là chuyện hiếm lạ. Cơ quan của cả cô đây cũng bảo lắp một chiếc ở nhà, nhưng vì thiếu máy nên vẫn lắp .
Thứ đồ hiếm thấy thế mà nhà Cố Hiểu Nguyệt ?
Vừa ngoài Cố Hiểu Nguyệt giải thích: "Ba là xưởng trưởng xưởng dệt, nên nhà một cái để tiện cho khác liên lạc, nhỡ chuyện gì cũng thể kịp thời xử lý."
Khương Thanh Nhu suýt rớt cằm, tỉ mỉ đ.á.n.h giá Cố Hiểu Nguyệt một lượt: " là cao nhân thường giấu nghề, Hiểu Nguyệt, cũng giấu kỹ quá đấy!"
Trước đây cô chỉ nghĩ Cố Hiểu Nguyệt sinh trong một gia đình công nhân viên chức bình thường, điều cũng sai, nhưng ba cô là xưởng trưởng cơ mà!