Sầm Thời bật . Cô gái nhỏ của lanh lợi đáng yêu thế ?
Anh nghiêng nhường đường cho cô , nhưng ngay khi cô chuồn hẳn ngoài, vẫn kịp nắm lấy tay cô dặn dò: "Không đòi chia tay nữa đấy."
Lòng Khương Thanh Nhu ngọt ngào lạ thường: "Vâng."
Hai chữ chia tay một là đủ . Nói nhiều quá sẽ sứt mẻ tình cảm, mà hiệu quả mang cũng chẳng còn linh nghiệm nữa.
Sau cùng lắm thì thi chiến tranh lạnh thôi.
Cô sực nhớ điều gì: "Chiều nay về đơn vị ?"
Sầm Thời gật đầu: "Có chút việc cần xử lý. Xong xuôi sẽ kể cho em . Nhớ báo kết quả khám bệnh cho đấy."
Thì là việc bận, mà xác suất cao là việc liên quan đến cô.
Nếu là chuyện nội bộ trong quân khu, sẽ chẳng rảnh rỗi dặn dò là xong việc sẽ kể cho cô gì.
Khả năng cao là chuyện dính dáng đến Vũ Tư Minh và Khương Phi .
Khương Thanh Nhu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, khi nào về gặp nhé."
Sầm Thời buông tay cô , dõi mắt Khương Thanh Nhu lóc cóc chạy về hàng ghế phía cũng dậy.
"Nhu Nhu, em lâu thế? Phim sắp hết đến nơi đấy!" Khương Thanh Nhượng nãy giờ vẫn rướn cổ canh qua , thấy Khương Thanh Nhu về là phát hiện ngay, vội nghiêng nhường đường cho em gái chỗ.
Nhớ cuộc đối thoại lúc nãy giữa hai và Hạ Diễn, mặt Khương Thanh Nhu vẫn còn nóng ran: "Dạ, lâu một chút."
Bây giờ cô nhận cũng nhận, chứ còn giải thích nữa?
Trong lòng âm thầm lôi Sầm Thời mắng nhiếc một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-256.html.]
Khương Thanh Nhượng khuôn mặt ửng đỏ bừng bừng của em gái, lúc mới tin sái cổ lời Hạ Diễn . Anh bắt đầu tính toán trong đầu, quyết định lát nữa kiểu gì cũng đưa Nhu Nhu qua khoa hậu môn trực tràng khám một chuyến mới .
Cô xuống, Hạ Diễn tít mắt chìa một vốc hạt dưa: "Chỗ cuối cùng đấy."
Khương Thanh Nhu định cần thì Khương Thanh Nhượng chen ngang mắng Hạ Diễn xối xả: "Cậu cái trò gì đấy? Mấy thứ ăn nhiều dễ nóng trong lắm!"
Hạ Diễn mãi mới ý thức bèn thụt tay về: "Cũng đúng, là suy nghĩ thấu đáo."
Nóng trong càng dễ táo bón hơn!
Hai đàn ông cao lớn ánh sáng lập lòe của màn hình chiếu phim đưa mắt , đầy ăn ý thêm lời nào.
Khương Thanh Nhu: "..."
Vẫn còn giữ thể diện cho cô cơ đấy, cũng t.ử tế gớm!
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Chợt nhớ trong túi áo vẫn còn kẹo sữa Đại Bạch Thỏ Sầm Thời cho, Khương Thanh Nhu thò tay móc , chia cho mỗi một ít tự bóc một cái bỏ miệng.
Kẹo sữa ủ trong túi áo ấm áp mềm , nhưng Khương Thanh Nhu thích ăn kẹo mềm một chút. Ngậm trong miệng, vị kẹo ngọt ngào, mùi sữa thơm nức.
Khóe môi cô bất giác cong lên một nụ .
Khương Thanh Chỉ liếc cái miệng nhỏ chúm chím đỏ hồng của em gái, viên kẹo trong tay suýt bóp cho bẹp dúm.
Lúc khỏi nhà cô rõ ràng chẳng kẹo, thế mà mua vé nhoáng cái lòi kẹo .
Khốn kiếp!
Xem phim xong, mấy kéo đến bệnh viện. Do Sầm Thời báo một tiếng nên biến mất cũng chẳng ai thắc mắc.
Chỉ Hạ Diễn gãi đầu gãi tai lẩm bẩm: "Đoàn trưởng Sầm bảo nhờ xem phim chụp của Thủ trưởng cơ mà? Sao giờ lặn mất tăm ."