Bởi lẽ, giấu giếm Sầm Thời cũng chính là cô cơ mà.
Lúc đó vạch trần là vì em gái khó xử. Nay trực tiếp tung câu hỏi , vốn dĩ chẳng bao giờ ngờ tới chuyện Sầm Thời sẽ thừa nhận ngay tắp lự như .
Sự thẳng thắn của Sầm Thời hệt như một đòn phản khách vi chủ, khiến Khương Thanh Chỉ cảm giác tên đang ngầm truyền đạt: đang quen em gái đấy, gì nào?
Lời cảnh cáo soạn sẵn trong đầu bỗng dưng nghẹn ở cổ họng, chẳng tài nào thốt .
Trong lòng Sầm Thời cũng vô cùng căng thẳng. Chuyện xem mắt nay cũng trải qua kha khá , nhưng cái kiểu huỵch toẹt mục đích ánh sáng để đối mặt với nhà nhà gái thế , đúng là mới trải qua đầu tiên.
Huống hồ Khương Thanh Nhu còn là cô gái thích.
" sẽ đối xử thật với cô ." Sầm Thời l.i.ế.m môi, thêm một câu.
Khương Thanh Chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m. Hễ cứ nghĩ đến chuyện tên ranh dám ở chung phòng bệnh một nam một nữ với Nhu Nhu, chỉ lôi cổ gã Đoàn trưởng ch.ó má khỏi xe mà dần cho một trận nhừ t.ử.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Sầm Thời mới giúp một đại ân, còn cất công đưa em bọn họ về tận nhà.
Cuối cùng, Khương Thanh Chỉ chỉ đành nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Tên khốn nạn!"
Sầm Thời cụp mắt xuống, lặng thinh đáp.
Ánh mắt Khương Thanh Chỉ bỗng dừng tay trái của Sầm Thời. Cảnh tượng khi nãy bàn ăn, tên cứ giấu giấu giếm giếm bàn tay trái chợt xẹt qua trong đầu .
Anh trợn tròn mắt đầy kinh ngạc, cơ hồ chỉ còn thiếu bước cất tiếng xác nhận: "Là em gái c.ắ.n ?"
Sầm Thời đưa tay miết dọc theo dấu răng nhỏ nhắn hằn đều tăm tắp tay, khẽ "ừ" một tiếng.
Khương Thanh Chỉ c.h.ử.i ầm lên: "Tên khốn nạn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-231.html.]
Sầm Thời mắng xối xả, trong lòng vô cùng bất đắc dĩ, nhưng thừa hiểu c.h.ử.i thế cũng đáng đời thôi.
Anh về phía Khương Thanh Chỉ, bỗng mất tự nhiên mở miệng: "À ừm, Khương đại ca..."
Chữ còn dứt Khương Thanh Chỉ ngắt ngang cái rụp: "Anh gọi ai là đại ca hả? Cút ngay cho khuất mắt !"
Đóa hoa kiều diễm cất công vun trồng ròng rã mười tám năm trời, thế mà cái tên tiểu t.ử bứng gốc cái roẹt, Khương Thanh Chỉ chỉ cảm thấy xót xa đến quặn lòng.
Nét mặt Sầm Thời cũng chuyển biến phức tạp theo. Một chốc mới lên tiếng:
"Anh đang chặn đầu xe đấy."
"Thằng nhóc cũng tệ, xứng đôi với Nhu Nhu nhà ."
Sầm Thời rời , bà Tề Phương nhịn mà bắt đầu hồi tưởng khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi nãy với Sầm Thời.
Khương Thanh Nhượng xong mà hoảng vía. Anh liếc căn phòng của Khương Thanh Nhu dặn : "Mẹ, câu tuyệt đối mặt Nhu Nhu đấy! Nhỡ con bé vốn dĩ ý đồ gì mà xúi giục thế đ.â.m tò mò thì tính ?"
Bà Tề Phương trợn trắng mắt: "Thế thì càng đúng ý tao."
Khương Thanh Nhượng cuống lên: "Sao thế ? Em gái mới bao tuổi chứ? Tên Sầm Thời là lão già hai mươi ba tuổi đầu !"
Vừa dứt lời, Khương Thanh Chỉ liền đẩy cửa bước từ bên ngoài.
Khương Thanh Nhượng rụt mắt , ậm ừ: "Ý em thế."
Khương Thanh Chỉ quăng cho Khương Thanh Nhượng một ánh đầy ẩn ý, cạn lời đến mức chẳng buồn đấu võ mồm.