Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:15:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực bà cảm thấy bản cũng chẳng vấn đề gì.

Nếu thật sự thành con rể nhà , những lời nãy coi như là đòn dằn mặt, cũng là để Sầm Thời hiểu rằng nhà họ Khương chuộng lý lẽ suông, lý lẽ đời đều xoay quanh Nhu Nhu.

Còn nếu chẳng thành con rể thì cũng chả . Vốn dĩ Nhu Nhu nhà bà hàm oan, còn chịu thương trong chính quân đội, đáng lý lãnh đạo cấp coi trọng mới !

Khách đến chơi nhà là quý, mặc kệ đó hai mâu thuẫn gì, trong bữa cơm Khương Thanh Nhu vẫn tỏ lịch sự với Sầm Thời.

chính sự lịch sự khiến Sầm Thời càng thêm thoải mái.

Lúc ở bên gia đình, cô vô cùng tự tại và thoải mái, thậm chí ít còn tự nhiên nhờ cả, hai gắp hộ thức ăn ở xa.

Ấy mà đối diện với , cô luôn giữ một cách cố định, cứ như thể thì với cô cũng chẳng khác gì .

Đương nhiên Sầm Thời hiểu rằng, cho dù hai cãi vã thì bọn họ cũng nên vội vàng vạch trần mối quan hệ mặt nhà cô như .

ngặt nỗi chính vì đang xảy mâu thuẫn, nên nỗi bứt rứt trong lòng càng thêm chồng chất.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Tuy nhiên, thỉnh thoảng bà Tề Phương vẫn bắt chuyện vài câu với Sầm Thời. Sầm Thời nhiều, nhưng luôn trả lời đầy đủ.

Khương Thanh Nhu dù đang bận cắm mặt ăn cơm nhưng vẫn quên để mắt đến động tĩnh bên phía Sầm Thời.

Chẳng ngờ Sầm Thời hòa hợp với phết.

Khương Thanh Chỉ đột nhiên sang hỏi Khương Thanh Nhu: "Nhu Nhu, môi em sưng vù lên thế ?"

Khương Thanh Nhu lập tức nhớ nụ hôn gặm c.ắ.n ban nãy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-229.html.]

Cô vội vã lườm cháy máy đàn ông đối diện, nhưng bất ngờ va đôi mắt chan chứa ý của .

Cô cuống quýt cúi gằm mặt xuống lí nhí đáp: "Bị muỗi đốt đấy ạ."

Lông mày Sầm Thời khẽ nhướng lên.

Khương Thanh Nhượng ngây ngô hỏi: "Ký túc xá các em muỗi ? Mùa đông mùa màng lạnh lẽo thế cơ mà."

Khương Thanh Nhu trả lời qua loa cho xong chuyện: "Tại phòng đông quá mà!"

Cũng may chủ đề kết thúc ch.óng vánh, bởi lẽ bên bà Tề Phương bắt đầu dông dài trò chuyện với Sầm Thời.

Nói là trò chuyện, thực chất là bà đang thăm dò vài thông tin cơ bản về . Khương Thanh Nhu mấy định cản , nhưng ngặt nỗi những gì hỏi đều trúng ngay mấy điểm cô tò mò, đành giữ mồm giữ miệng.

Thậm chí cô còn dỏng tai lên ngóng cẩn thận.

Bà Tề Phương vô cùng ưng ý Sầm Thời. Để thể hiện sự ưu ái, bà đặc biệt gắp một miếng sườn to tướng bỏ bát : "Nãy giờ chẳng thấy đụng đũa món thịt, đừng khách sáo với nhà cô gì. Cậu dốc lòng giúp đỡ Nhu Nhu nhà cô, còn cất công đưa con bé về tận nhà, gia đình cô thực sự ơn đấy!"

Khương Thanh Nhu hoảng hồn khi thấy gắp thức ăn cho Sầm Thời. Sầm Thời mắc hội chứng sạch sẽ mà!

Đầu óc cô bỗng chốc đình công, theo bản năng lập tức gắp luôn miếng sườn sang bát .

Giây tiếp theo, bầu khí náo nhiệt bàn ăn bỗng chốc tĩnh lặng như tờ.

Chiếc thìa tay Khương Viễn "choang" một tiếng rơi thẳng xuống bát.

Khương Thanh Nhu rụt rè nâng mắt lia nhanh một vòng quanh bàn, đó vội vàng cúi gập đầu xuống: "Con, con chỉ là lỡ nhắm trúng miếng sườn từ sớm thôi..."

 

 

Loading...