Dứt lời, những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt dây. Ánh mắt cô chẳng hề suy chuyển, chút lưu luyến, một tay bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Sầm Thời cuống quýt cả lên. Anh sững mặt cô, định kéo tay cô nhưng thấy thế , trong lòng căng thẳng quá thành chẳng .
Cuối cùng, thốt lên một câu khô khốc: " ý đó."
"Ồ?" Khương Thanh Nhu xách túi vải lên , mỉa mai đáp: "Em chẳng ý nào khác cả."
Sầm Thời vẻ mặt lạnh lùng của cô lúc , hệt như một chú mèo nhỏ xù lông giương vuốt, chẳng chút uy h.i.ế.p nào mà dễ thương lạ kỳ.
Anh sải bước chặn ngang mặt cô, yết hầu giật giật, giọng khàn đặc: " bảo em đừng đến tìm ."
Khương Thanh Nhu nhanh ch.óng quệt hàng nước mắt, ngẩng lên thẳng mắt , cái miệng nhỏ liến thoắng: "Đoàn trưởng Sầm, lẽ nào nghĩ mỗi em đến tìm là cứ trơ mắt ăn cơm dọn dẹp xong xuôi phủi đ.í.t về ? Anh nghĩ chuyện yêu đương là cống hiến quên quá đấy. Em yêu đương với chứ đến bảo mẫu cho , em cũng chẳng nào bầu nhiệt huyết cũng cự tuyệt thẳng thừng thương tiếc..."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nói đến đây, lời buộc tội của Khương Thanh Nhu coi như dứt, cô cảm giác tội của Sầm Thời sâu đậm hơn nữa...
Hầu như dừng , cô nở nụ t.h.ả.m thương, khuôn mặt nhỏ bé trắng bệch, đôi mi cụp xuống: " cũng trách , em thừa nhận đây em dùng chút tâm cơ cố tình tiếp cận , càng lấy... của em để trói buộc hai chúng với . Là của em, Đoàn trưởng Sầm, những chuyện đây cứ coi như từng xảy . Anh thấy gì em em cũng chả bận tâm nữa, coi như mấy hôm nay chúng là một trò ."
Nói xong, cô thẳng cửa. Sầm Thời còn kịp phản ứng mớ lời tuôn trào như thác của cô thì tay vô thức tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-213.html.]
Khương Thanh Nhu định để dỗ dành dễ dàng thế, cô hất mạnh tay Sầm Thời . Động tác kéo mạnh vết thương nơi xương quai xanh đau nhói, cô khẽ rên lên một tiếng nhưng hành động thì chẳng chút nấn ná: "Chia tay ."
Cửa mở đóng rầm một cái, hai tiếng động trầm đục vang lên, Sầm Thời cứ thế trơ mắt Khương Thanh Nhu chạy mất dạng.
Anh lao theo hai bước khựng .
Cô chia tay.
Về mặt lý trí, Sầm Thời cho rằng đây chính là điều . Ngay từ lúc mới bắt đầu yêu đương, chẳng bao giờ ý định dẫn theo một đóa hoa trong l.ồ.ng kính như cô biên cương chịu khổ.
về mặt tình cảm, thấy tim nhói đau từng cơn, dường như trái tim cũng bay theo bước chân Khương Thanh Nhu khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c .
Cảm giác nghẹt ngạt âm ỉ khiến như chôn chân tại chỗ chẳng thể nhúc nhích.
Không bao lâu , bàn tay Sầm Thời mới từ từ nới lỏng khỏi trạng thái siết c.h.ặ.t.
Thời tiết đẽ hai hôm nay dường như cũng dừng đột ngột theo tâm trạng sa sút của . Bầu trời bắt đầu rơi lấm tấm những hạt tuyết pha cát, đập từng nhịp mặt Sầm Thời.
Lúc Khương Thanh Nhu từ khu gia thuộc thì chạm mặt Hạ Diễn. Dáng vẻ vốn đang tất tả như việc gấp, nhưng thấy Khương Thanh Nhu liền sững , lên tiếng gọi: "Đồng chí Khương Thanh Nhu, cô ở đây thế ?"