Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:15:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay đó, sự luống cuống biến thành nét hờn giận: "Lần bảo em ——"

Anh dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng Hạ Vĩ: " mà Đoàn trưởng! Vừa nãy bỗng nhớ của Doanh trưởng Hạ đang ở khoa X-quang của bệnh viện đấy, tìm giúp nhé?"

Nghe Hạ Vĩ , Khương Thanh Nhu nép trong lòng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ý trêu chọc .

Sầm Thời như bắt quả tang, hổ trong giây lát, cất giọng trầm trầm: "Không cần , ."

"Ồ." Giọng bên ngoài vẻ hụt hẫng.

Sầm Thời định xách con bé nhỏ trong lòng thì giọng Hạ Vĩ rống lên: " !"

Sầm Thời khựng , sợ Hạ Vĩ lỗ mãng đẩy cửa xông nên ép bàn tay lên cửa.

Tốc độ của nhanh nóng nảy: "Cậu còn chuyện gì nữa?"

Hạ Vĩ tuy chậm tiêu, nhưng sự bực dọc của Sầm Thời quá rõ ràng nên cuối cùng cũng lĩnh ngộ .

Có điều, vẫn dè dặt hỏi dò: "Đi ăn Đoàn trưởng Sầm? Đến giờ đấy!"

Ây dà, thế mới bảo khổ cơ chứ.

Sầm Thời tìm đối tượng, Vệ Thủ trưởng sốt ruột, tìm .

Sầm Thời ăn cơm, Vệ Thủ trưởng lo lắng, cũng tìm .

Hạ Vĩ thấy hệt như quản gia của Sầm Thời , nhưng đến cuối năm cũng chả việc gì , nếu tranh thủ chạy chỉ tiêu ở phương diện thì cũng coi là tồi.

Khương Thanh Nhu điệu bộ của Sầm Thời mà ý trong mắt suýt nữa thì tràn ngoài. Trái tính trái nết nổi lên, cô nhón chân hôn cái chụt lên đôi môi mỏng đang định cất lời của .

Sầm Thời ngây một giây, ngay tắp lự, cánh môi của Khương Thanh Nhu áp lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-209.html.]

Trong lòng ngứa ran, rối bời, chỉ bàn tay đang chặn cửa là dùng sức, những chỗ khác dường như nhũn hết cả.

"Đoàn trưởng?"

Cách một lúc, Hạ Vĩ bên ngoài thấy kỳ quái. Sầm Thời cảm nhận bên ngoài dùng sức đẩy cửa một cái.

Anh khẽ c.ắ.n c.ắ.n đầu lưỡi cô như một kiểu trừng phạt, thở bất đáp: "Không ăn."

Hạ Vĩ gãi gãi gáy, cứ thấy sai sai ở . Sao ngửi thấy một mùi hương là lạ nhỉ?

Chẳng lẽ Đoàn trưởng xịt nước hoa Tây?

dù tò mò đến mấy Hạ Vĩ cũng chẳng dám thắc mắc thêm. Dù cũng gọi , Thủ trưởng hỏi tới thì cũng cớ để báo cáo.

Anh sải bước chạy về phía nhà ăn, mỗi như thế Hạ Vĩ thèm thuồng nhớ về hộp cơm Khương Thanh Nhu đưa hôm , nếu mà ăn thêm một nữa thì mấy...

Tiếng bước chân của Hạ Vĩ khuất xa, Sầm Thời liền nhanh tay khóa trái cửa.

Quay đầu , vốn định lên tiếng trách mắng Khương Thanh Nhu đôi câu, nhưng khi thấy cô gái nhỏ thẳng tắp duyên dáng ở đó, đôi mắt to tròn linh động chớp chớp chớp, ngọn lửa giận trong lòng Sầm Thời cũng dập tắt đến bảy phần.

còn ba phần, vẫn cho bằng .

Anh xách lấy túi vải tay Khương Thanh Nhu, trầm giọng: "Sau như nữa."

Khương Thanh Nhu lon ton theo sát , cố tình vặn vẹo hỏi: "Như là như nào?"

Sầm Thời cô, im lặng hồi lâu mới bảo: "Em tự mà."

Cô tiếp tục giả ngơ: "Biết cái gì cơ?"

Khương Thanh Nhu tươi hớn hở chờ đợi xem Sầm Thời đỏ mặt, ngờ trán chợt "cộp" một cái. Cô khẽ kêu lên, tay vội bụm lấy trán, tức tối lườm Sầm Thời: "Anh đ.á.n.h kìa!"

 

Nguồn: Emmay Monkeyd.

 

Loading...