Bác sĩ sự đau buồn ngập tràn trong mắt cô gái nhỏ, nặng nề gật đầu.
Đã thì chẳng lý do gì giấu nữa.
Việc bác sĩ mới chỉ tiết lộ cho đưa bệnh nhân đến là Vũ Tư Minh. Anh cũng hứa sẽ báo cho gia đình Khương Phi, nhưng nhà Khương Phi đang ở ngay đây, bác sĩ lý do gì để cơ chứ.
Nét mặt Khương Thanh Nhu thoáng chốc héo hon ủ rũ, đó lấy dáng vẻ như đưa một quyết định tột cùng kiên định, đầu Khương Phi: "Chị yên tâm, em nhất định sẽ với nhà chị! Nhất định sẽ khuyên họ cho chị phẫu thuật!"
Khương Phi cũng mới tin . Khương Thanh Nhu cô đó nước mắt đầm đìa, khuôn mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, ngay cả lời hơn thua với Khương Thanh Nhu cũng chẳng thốt nổi.
Cô bỗng thấy hối hận vô cùng, vô cùng hối hận.
Khương Thanh Nhu tiếp tục tung những lời tha thiết chân tình: "Nhớ hồi đó, cũng là vì chị thấy em học múa nên mới nằng nặc đòi chú thím cho học theo. Đôi giày múa đầu tiên của chị còn do chính tay em tặng mà! Chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ để chị đ.á.n.h mất sân khấu mãi mãi !"
Giọng cô xúc động, nghẹn ngào nức nở khiến bác sĩ và nam quân nhân bên cạnh xong cũng chạnh lòng. Bọn họ thấy tiếc nuối cho Khương Phi, vô cùng cảm động tình chị em gắn bó của hai .
Người thường bảo em ruột thịt cũng rạch ròi tính toán, thế mà tình cảm của hai chị em sâu đậm đến thế.
Lời nhắc nhở của Khương Thanh Nhu khiến Khương Phi nhớ tất thảy chuyện.
Năm đó cô bảy tuổi, Khương Thanh Nhu sáu tuổi. Từ nhỏ, cô luôn coi Khương Thanh Nhu là đối thủ cạnh tranh. Khương Thanh Nhu học múa, cô cũng cam lòng yếu thế.
Về giở chút thủ đoạn cỏn con, cô cướp đôi giày múa của Khương Thanh Nhu. Giờ cô vẫn còn nhớ rõ, Khương Thanh Nhu ròng rã suốt một ngày trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-207.html.]
Phòng của Khương Thanh Nhu đối diện thẳng với ban công nhà Khương Phi, cô tiếng mà sướng rơn cả ruột gan.
Sau đó, cô bắt đầu tận hưởng những lời khen ngợi mà dành cho , cũng như sự thất vọng họ trút lên Khương Thanh Nhu, thế là cô cứ diễn trò đó hết đến khác.
Cô thừa nếu tranh giành với Khương Thanh Nhu, cô sẽ chẳng gì trong tay sất.
Nhìn cái chân treo lơ lửng của , Khương Phi hối hận tột cùng.
Đừng đến chuyện cha cô sẽ chịu chi tiền phẫu thuật, nếu họ mà cô thể múa nữa...
Khương Phi nhịn nổi, trùm kín chăn rống lên nức nở.
Khương Thanh Nhu ngoắt , chẳng hề do dự.
Bác sĩ bỗng cảm thấy gì đó sai sai, gọi vớt Khương Thanh Nhu : "Hai chị em ruột ?"
Khương Thanh Nhu vẫn dừng bước: "Bác sĩ cũng trông chúng giống mà, chị là chị họ của ."
Bác sĩ nhíu mày, thấy gờ gợn nhưng chẳng là lạ ở chỗ nào. Nhìn thấy thứ Khương Thanh Nhu cầm tay trông như cái túi vải bọc hộp cơm, cô liền hỏi một câu: "Cháu mang cơm đến mà để cho chị họ ăn ?"
Khương Thanh Nhu đầu, chớp chớp mắt: "Cháu chỉ ghé qua thăm một lát thôi, là mang cơm cho chị ạ. Thương đến mấy thì tiên cũng lo cho chứ, đúng bác sĩ? Cháu chào bác sĩ, hẹn hôm khác gặp nhé!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.