Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:03:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngưởi ngoài ác ý đến cô cũng chẳng thèm đoái hoài, nhưng khi cảm nhận sự yêu thương, cõi lòng cô bất giác dâng trào nỗi nghẹn ngào chực trào nước mắt.

Khương Thanh Chỉ nhẹ nhàng lau những giọt trân châu li ti lăn rớt gò má Khương Thanh Nhu, nghiêm nghị khẳng định: "Anh cả giỏi giang lắm đấy, thể gánh vác bao nhiêu việc vì em cơ mà. Anh chỉ em là em gái thôi, em cần gì cũng sẽ đáp ứng."

Khương Thanh Nhu "phụt" một tiếng, lém lỉnh hỏi: "Anh cả, thế giỏi hơn Sầm Thời giỏi hơn?"

"Đương nhiên là ." Khương Thanh Chỉ nhíu c.h.ặ.t cặp mày rậm, ngay đó cảm giác nhạy bén dâng trào: "Cậu bám đuôi em hả?"

Khương Thanh Nhu vội xua tay can ngăn: "Làm gì ạ, còn chê em đủ tư cách chứ!"

Cô tự thầm nhủ mồm miệng mà ăn lung tung thế , Sầm Thời mà lọt phật ý cho xem.

"Thế thì do ." Khương Thanh Chỉ phán một câu xanh rờn ngắn gọn hàm súc.

Khương Thanh Nhu: "..."

Đại ca ơi, cái tên mù dở đang ở ngay đằng tấm rèm kìa.

Cô vội vã lảng sang chuyện khác: "Anh cả, vết thương của em sắp lành , bác sĩ bảo chỗ nhanh khỏi lắm! Hơn nữa gửi điện tín tốn tiền kinh khủng, thà em dành để mua thịt đ.á.n.h chén no nê còn hơn."

Nhắc đến chuyện , âm lượng của Khương Thanh Chỉ nhỏ dần đều: "Anh tòng tọc là em ham ăn mà, nên xách thịt qua cho em đây."

Ban nãy khi qua, quên lượn lờ qua hợp tác xã mua bán do Khương Thanh Nhượng quản lý một chuyến.

đồ lấy thì rành rành vứt tiền đầy đủ hết đấy nhé.

Khương Thanh Nhu ực nước bọt sùng sục: "Anh cả, việc chu đáo quá."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-162.html.]

"Đó là điều dĩ nhiên." Khương Thanh Chỉ căn dặn: "Em bảo bạn cùng phòng nấu cho em ăn, cùng lắm thì chia cho cô một ít, mấy ngày nữa tạt qua xách đồ cho."

Khương Thanh Nhu chỉ bịt c.h.ặ.t mồm cả , Sầm Thời đang chình ình đằng đấy!

Cái tên đó nổi tiếng là khắt khe, những việc ngoài khuôn khổ kỷ luật thì chớ hề ngó ngàng nhượng bộ.

Nói cho thô thì chẳng khác nào cô là cô chiêu tư bản, mà còn sai khiến việc cho !

Thế là cô đành tiếp tục chuyển chủ đề: "Anh cả, thời tiết hôm nay quang đãng ghê haha."

Khương Thanh Chỉ em bèn đ.á.n.h mắt vô thức ngó ngoài cửa sổ: "Cũng khá ."

dẫu gì cũng là một sĩ quan cảnh sát, khi ánh mắt vô tình quét qua tấm rèm, nhạy bén bật dậy, tự tiến về phía đó kiểm tra.

Thấy hướng của cả, Khương Thanh Nhu suýt thì tim, cô phi lên, lách qua chặn đầu tới chỗ ẩn nấp của Sầm Thời, nửa dựa rạp lớp vải rèm ở góc tường, lấy tay chống cằm vờ mải miết ngắm nghía ngoài, rạng rỡ lấy ngón tay chỉ trỏ:

"Anh cả, kìa!"

Khương Thanh Chỉ đưa mắt men theo đầu ngón tay của cô sang, nhưng ngoại trừ bầu trời thì chẳng mảy may phát hiện điều gì: "Có cái gì cơ?"

Khương Thanh Nhu ngậm miệng đáp, cố chiều say mê chăm chú khung cảnh bên ngoài, như thể khát khao lắm .

Chỉ là cô quên lùi ngả nhẹ về đằng .

Vùng ấm nọ khiến cô cảm giác... cứng nhắc khó tả.

Cái tên dường như chẳng mẩu nào là mềm mại cả, nếu nhờ lớp nếp gấp của áo quần thì Khương Thanh Nhu tin sái cổ là cô đang dính c.h.ặ.t lên vách tường.

 

 

Loading...