Sầm Thời nhíu mày: " cầm đồ giúp cô."
Đây rõ ràng câu trả lời mà Khương Thanh Nhu . Cô dậm chân: "Sắp kịp ! Chốc nữa mà đến muộn quá là cô Trần trách mắng em đấy. Thật ... thật em thấy hộp cơm nên mới đuổi theo... Hộp cơm em mượn của dì quản lý ký túc xá, dì đòi em mấy ."
Năn nỉ ỉ ôi xong thì cô chuyển sang dùng chiêu thao túng tâm lý.
Cứ nghĩ thử xem, hộp cơm mượn hơn một tuần trả, đúng ?
Mà Sầm Thời cầm nó thì chắc chắn là định đem trả cho cô, đúng ?
chẳng thèm đưa cho cô lúc còn ở Đoàn Văn Công, sai, ?
Thế nên giờ cô chạy vắt chân lên cổ đuổi theo để đòi , nhỡ về muộn phạt thì tại ai chứ?
Sầm Thời thở dài, ngó nghiêng xung quanh thoăn thoắt xổm xuống.
Lý Băng nấp phía cảnh tượng mà rớt cả quai hàm.
Đây, đây là đang cái trò gì ?
Buộc dây giày?
Đoàn trưởng cúi xuống buộc dây giày cho Khương Thanh Nhu ư?
Trong mắt Lý Băng, đây là hành động chỉ những đang hẹn hò mới .
Chẳng lẽ, bọn họ đang lén lút yêu đương?
Lý Băng kinh hãi suýt c.ắ.n lưỡi, lưỡi c.ắ.n trúng nhưng buột miệng thốt một tiếng kêu kỳ quặc.
Cô vội đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng, xoay , trố mắt giấu cây.
Đó là một đoàn trưởng đấy! Là nhân vật mà chẳng ai dám đắc tội !
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Nghe thấy tiếng động lạ, Sầm Thời gần như phắt dậy ngay lập tức. Khương Thanh Nhu tức điên lên, thầm mắng Lý Băng xối xả trong bụng.
Cô vẫn còn chuyện cơ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-ngot-lim-tra-xanh-bach-lien-hoa-lam-bau-vat-sung-ai-thap-nien-70/chuong-114.html.]
Sầm Thời thẳng về phía gốc cây phía , giọng lạnh lùng: "Ai đó?"
Xung quanh chẳng chỗ nào che chắn ngoài gốc cây .
Anh dám chắc chỗ đó trốn.
Khương Thanh Nhu bỗng hét lên kinh hãi nép sát Sầm Thời: "Chuột, con chuột to quá!"
"Chuột á?" Sầm Thời tin.
khi liếc vẻ mặt hoảng sợ y hệt như hôm nọ của cô gái nhỏ, đ.â.m do dự.
Khương Thanh Nhu mếu máo như sắp đến nơi: "Chúng mau Sầm Thời, chuột thật đấy, một con chuột siêu to, béo xí. Chính mắt em thấy nó chạy sượt qua đây, em sợ lắm."
Sầm Thời định bảo để đập c.h.ế.t nó.
thấy Khương Thanh Nhu sợ đến mức túm c.h.ặ.t lấy cánh tay , bèn quyết đoán chuyển lời: "Vậy chúng thôi."
Sau đó, chủ động bước lên phía .
Xúc cảm mềm mại khi bế cô vẫn còn vương vấn nơi lòng bàn tay, Sầm Thời chẳng thêm bất kỳ va chạm mật nào nữa.
Khương Thanh Nhu chạy chậm theo , cô liếc dây giày buộc c.h.ặ.t chẽ của , nở một nụ ngọt ngào nhưng giọng điệu vẫn đầy sợ sệt: "Anh chậm chút !"
Lý Băng xổm gốc cây hơn mười phút mới dám chui .
Lúc ló mặt , tim cô vẫn còn đập thình thịch.
Bất kể bọn họ yêu , thì đối phương vẫn là đoàn trưởng! Kỷ luật trong quân đội cực kỳ nghiêm ngặt, cô to gan đến mức dám lén góc tường nhà đoàn trưởng .
Nhỡ mà phát hiện...
Lý Băng toát mồ hôi hột, cô từng bố , trong quân đội chức vụ lớn hơn thì quyền sinh quyền sát.
sắc mặt cô bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc.
Lẽ nào Khương Thanh Nhu thực sự thấy cô ư?