“Chu Trọng Sơn chỉ tay, chỉ những ngọn đậu Hà Lan xanh mướt tươi non.”
Vì nhớ, lúc Giang Nhu chuyện đó một câu “Em thích món lắm".
Anh thích Giang Nhu.
Anh thích những thứ mà Giang Nhu thích ăn.
Trong lòng đàn ông thô kệch sắt đ-á, đầu tiên nảy sinh một chút tình cảm vấn vương sầu muộn.
Giang Nhu thì những suy nghĩ quanh co trong lòng Chu Trọng Sơn.
“Cái ạ... ngọn đậu Hà Lan non, ăn tươi là ngon nhất, để qua đêm là còn tươi nữa , tối nay ăn là khéo."
Cô cầm ngọn đậu Hà Lan, định mang sân rửa.
Lúc hai ngoài.
Chu Tiểu Xuyên tắm xong .
Lần tắm Chu Tiểu Xuyên tắm ròng rã nửa tiếng đồng hồ.
Thời gian đủ để kỳ cọ xà phòng hai lượt, tẩy sạch mớ đất bẩn .
Dòng nước ấm nóng dội lên .
Là sự sảng khoái thông suốt cả c-ơ th-ể.
Chỉ là... cái xà phòng đó thơm quá.
Trên nồng nặc mùi xà phòng thơm phức, cứ như con gái .
Cậu nhóc thấy ngượng ngịu.
Giang Nhu Chu Tiểu Xuyên, khi tắm xong thiếu niên trông thanh sạch hơn nhiều, dáng vẻ cũng trai hơn.
Trên mái tóc ngắn húi cua lởm chởm nước, căn bản lau khô.
Những giọt nước thuận theo cổ chảy xuống .
“Trời sắp tối , chuẩn gió lạnh đấy, lau khô tóc con..."
Giang Nhu đúng là cái lo toan, việc gì cũng tỉ mỉ chu đáo.
Cô lập tức lấy chiếc khăn khô đang treo dây phơi bên cạnh xuống.
Chỉ điều .
Giang Nhu vội vàng lau tóc cho Chu Tiểu Xuyên mà nhét chiếc khăn khô lòng Chu Trọng Sơn.
“Trọng Sơn, mau lau tóc cho Tiểu Xuyên , đừng để con cảm lạnh."
Cô xong cũng chẳng quản Chu Trọng Sơn đồng ý , tự rửa rau.
Giang Nhu ngay từ đầu cảm thấy cách chung sống của hai cha con đúng lắm.
Chu Trọng Sơn trong lòng cố nhiên là yêu thương hai đứa trẻ, nhưng tình yêu của quá trầm mặc, cũng quá uy nghiêm.
Nhiều lúc cách đối xử với Chu Tiểu Xuyên giống như cấp quân đội đối với lính trẻ .
Còn Chu Tiểu Xuyên đối với Chu Trọng Sơn, sự ngưỡng mộ đối với cha, sự yêu thích xuất phát từ tận đáy lòng.
Cậu gần như coi Chu Trọng Sơn là tấm gương, vô thức bắt chước lời và hành động của Chu Trọng Sơn.
Vì hai cha con .
Một trầm mặc ít , giỏi biểu đạt.
Người thì học theo y hệt, chẳng hé răng nửa lời.
Quan hệ cha con như thể thiết cho ?
Thế nên Từ Xuân Hương mới âm thầm bao nhiêu chuyện , Chu Tiểu Xuyên mới luôn giữ im lặng, nghiến răng chịu đựng.
Còn về kết cục bi t.h.ả.m của hai đứa trẻ trong nguyên tác tiểu thuyết...
Chu Tiểu Xuyên ngay cả khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời cũng từng tiết lộ một chữ sự thật nào với Chu Trọng Sơn.
Cậu chỉ hối hận sâu sắc, cảm thấy xứng đáng con trai của Chu Trọng Sơn.
Giang Nhu nhớ đoạn tình tiết là thấy nhói lòng một chút.
Dù cô là bác sĩ tâm lý trẻ em chuyên nghiệp, nhưng cũng tuổi thơ, cũng như bầu khí gia đình bình thường quan trọng như thế nào đối với sự trưởng thành của một đứa trẻ.
Vì cô là cố ý đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-94.html.]
Tạo cơ hội cho Chu Tiểu Xuyên buộc gần gũi với Chu Trọng Sơn.
Ngoài sân.
Chu Tiểu Xuyên khi thấy hành động của Giang Nhu, đôi mắt đen láy tự nhiên về phía Chu Trọng Sơn.
Là cha của bây giờ.
Chu Trọng Sơn ở đó, thật cao, thật lớn, cứ như một cây đại thụ chọc trời .
Trên mặc quân phục, vai quân hàm lấp lánh ngôi .
Đó là thứ Chu Tiểu Xuyên thích nhất.
Cậu từng thừa dịp Chu Trọng Sơn chú ý, lén lút sờ cái quân hàm đó.
Ngôi năm cánh sáng lấp lánh, đặc biệt mắt.
Cậu nhóc ngẩn , nước đầu nhỏ tong tong xuống cổ , ướt cả một vòng cổ áo.
“Tiểu Xuyên, đây."
Chu Trọng Sơn vẫy tay với Chu Tiểu Xuyên.
Chu Tiểu Xuyên bấy giờ mới tiến tới vài bước.
Vừa đến mặt Chu Trọng Sơn, chiếc khăn khô mềm mại sưởi nắng từ trời rơi xuống, đậy lên đầu .
Tiếp theo đó.
Là bàn tay to rộng của Chu Trọng Sơn.
Lòng bàn tay mở rộng của đàn ông, một bàn tay là thể che hết cả đầu Chu Tiểu Xuyên.
Chu Trọng Sơn ấn khăn lông, nhẹ nhàng lau mái tóc ướt sũng của Chu Tiểu Xuyên.
Đồng thời trầm giọng dặn dò:
“Tắm xong lau khô tóc cho hẳn hoi."
Ngăn cách qua một lớp khăn lông.
Chu Tiểu Xuyên giọng của Chu Trọng Sơn, dường như giống với những lúc bình thường cho lắm.
Hình như...
Dịu dàng hơn một chút, cũng gần gũi hơn một chút.
Ngay bên tai , trầm thấp vang vọng.
“Dạ."
Chu Tiểu Xuyên đáp lời.
Cậu dám quá nhiều, sợ để lộ sự nghẹn ngào đang trào dâng trong cổ họng.
Mắt Chu Tiểu Xuyên nóng lên, giữa những sợi tóc đỉnh đầu cũng thấy nóng ran.
Đó là nhiệt độ từ lòng bàn tay của Chu Trọng Sơn.
Theo từng động tác một, truyền tới .
Cậu nhóc đối với sự ấm áp tràn trề cảm thấy thật lúng túng .
Cậu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, một âm thầm cảm nhận những đợt sóng lòng cuồn cuộn bên trong.
Ngay lúc .
Dưới lớp khăn lông bỗng hiện một khuôn mặt nhỏ đáng yêu.
Chương 67 Nụ hôn chăn
Là Chu Tiểu Hoa.
Con bé thấy Chu Trọng Sơn lau tóc cho Chu Tiểu Xuyên, thấy tò mò.
Bèn lạch bạch tới bên cạnh Chu Tiểu Xuyên.
Con bé cúi , cái m-ông nhỏ chổng lên, cái đầu nhỏ ngửa , lên thấy đôi mắt Chu Tiểu Xuyên đỏ lên, dáng vẻ đang nỗ lực nhẫn nhịn điều gì đó.
[Anh trai, định ?]
Chu Tiểu Hoa thắc mắc chớp chớp mắt.
Chu Tiểu Xuyên nhẹ nhàng lắc đầu, xoa xoa gương mặt nhỏ của Chu Tiểu Hoa, dấu tay “suỵt" một cái.