[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:17:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Nhu cũng nhận rằng phần lớn những gì Chu Tiểu Xuyên hái chính là những thứ cô hái nhiều nhất.”

 

Nói cách khác.

 

Sói con thực sự quan sát lòng .

 

Cậu bé sở thích của Giang Nhu nên cứ quan sát hành động của cô.

 

Giang Nhu hái cái gì, cũng hái cái đó theo.

 

Như sẽ sai sót.

 

Lòng bé mềm mỏng, chỉ cái miệng là thực sự quá cứng, chịu lấy một lời dễ .

 

“Tiểu Xuyên giỏi quá!

 

Hái chỗ còn nhiều hơn cả hái nữa, thật là cừ khôi."

 

Giang Nhu vui vẻ khen ngợi Chu Tiểu Xuyên, còn nắm lấy tay Chu Tiểu Hoa, cùng hỏi.

 

“Tiểu Hoa xem, trai giỏi nào?"

 

Chu Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, đôi mắt to lấp lánh Chu Tiểu Xuyên đầy ngưỡng mộ.

 

[Anh trai đương nhiên là giỏi nhất !]

 

Khuôn mặt nhỏ của Chu Tiểu Xuyên đỏ bừng vì nắng, mồ hôi nhễ nhại, đột nhiên cảm thấy nóng hơn, sắc mặt đỏ lựng, ánh mắt chuyển sang hướng khác.

 

Giang Nhu bỏ hết rau dại Chu Tiểu Xuyên hái gùi tre.

 

Sau đó đưa hai đứa trẻ về phía địa điểm tập trung.

 

Địa điểm tập trung vài cái cây lớn.

 

Cành lá sum suê của cây lớn che khuất ánh nắng gay gắt nhất của buổi trưa, các chị dâu đều đang hóng mát bóng cây, xem thử thành quả của .

 

Tất cả đều đầy ắp một gùi.

 

khi thấy gùi của Giang Nhu, họ vẫn khỏi giật .

 

“Em Nhu ơi, mới một buổi sáng mà em hái nhiều thế ?

 

Gùi tre sắp tràn ngoài, chứa nổi nữa ."

 

“Không em hái ạ, còn Tiểu Xuyên giúp em nữa.

 

Hai cùng nên mới nhiều thế đấy ạ."

 

Giang Nhu mỉm giải thích.

 

“Tiểu Xuyên thật là cừ, chăm sóc em, giúp hái rau dại, đứa trẻ ngoan thế thật hiếm thấy.

 

Chẳng bù cho thằng ranh con nhà chị, chị bảo cùng nó cứ nhất quyết chịu, chỉ thích ở nhà b-ắn bi thôi."

 

“Phải đấy, thằng nhà em cũng bảo hái rau dại là mất mặt, lúc ăn nó chẳng thấy mất mặt ?"

 

“Ôi chao!

 

Em Nhu ơi, đây...

 

đây là măng rừng ?

 

Em hái ở thế?

 

Trên núi măng ?"

 

“Đây là măng á?

 

Sao trông chẳng giống loại măng chị thấy bao giờ nhỉ?

 

Thứ ăn ?"

 

“Ăn chứ chị!

 

Măng rừng xào thịt, ngon đến mức nhai cả xương luôn!

 

Ngon cực kỳ!"

 

Các chị dâu trong đại viện đến từ khắp miền đất nước, những chị lớn lên ở vùng Tây Bắc bao giờ thấy măng rừng, cũng thấy rau dớn.

 

Họ vây quanh một vòng, chằm chằm gùi tre của Giang Nhu đầy hiếu kỳ.

 

Ai nấy đều nhao nhao bảo buổi chiều cũng hái măng rừng.

 

“Các chị ơi, rau dớn ở đằng , cạnh rừng hương xuân ạ... măng rừng cũng ở gần đó, qua đó là thấy ngay, cả một vùng lớn luôn đấy ạ..."

 

Giang Nhu chỉ hướng cho các chị dâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-88.html.]

Sau đó cô tìm một phiến đ-á sạch, dắt Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên cùng xuống, lấy chiếc hộp cơm cõng suốt chặng đường.

 

Mở nắp , bên trong đựng món—Sandwich màn thầu trứng gà.

 

Chương 62 Người phụ nữ ... cô là thần tiên ?

 

Màn thầu trắng cắt từ chính giữa, chia hai.

 

Kẹp ở giữa là một quả trứng gà chiên vàng ươm, một lá rau xanh mướt, cùng vài miếng thịt lợn cắt nhỏ.

 

Thịt lợn nhiều, chỉ là để bổ sung chất b-éo.

 

Giang Nhu còn cho thêm mấy lát cà chua, khổ nỗi trong nhà , cô cũng chẳng tiện biến khí .

 

chỉ bấy nhiêu thôi, món sandwich màn thầu trứng gà vô cùng phong phú .

 

nguội nhưng vẫn thể ngửi thấy mùi thơm.

 

Chóp mũi nhỏ của Chu Tiểu Hoa khẽ động đậy, bé l-iếm khóe môi, nuốt nước miếng ừng ực.

 

Bé thèm thuồng vô cùng nhưng hề đưa tay lấy sandwich.

 

Mà bé chìa đôi tay nhỏ đặt mặt Giang Nhu.

 

Ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chằm chằm.

 

Ý nghĩa chính là, [Tay nhỏ bẩn , rửa tay].

 

Chu Tiểu Hoa bắt bướm hái rau dại nên đôi tay nhỏ dính đầy bùn đất đen sì.

 

Giang Nhu xoa đầu bé, khen một câu.

 

“Ngoan lắm.

 

Tiểu Xuyên, cùng rửa tay nào."

 

Giang Nhu mở bình nước, từ từ rót nước rửa tay cho Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa.

 

Sau đó cô lấy một chiếc khăn tay, thấm một chút nước cho ẩm lau khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nắng của hai đứa trẻ, cùng mái đầu đẫm mồ hôi.

 

Cuối cùng là lau tay.

 

Lau sạch sẽ đôi tay nhỏ cô mới đưa sandwich màn thầu qua.

 

“Cầm cẩn thận nhé, đừng buông tay, cứ thế c.ắ.n ăn là ."

 

Giang Nhu khẽ dặn dò.

 

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa bưng chiếc màn thầu trông chẳng giống bình thường tí nào, cẩn thận từng chút một, há miệng thật to, c.ắ.n một miếng.

 

Một miếng c.ắ.n xuống.

 

Màn thầu mềm mại, trứng gà giòn thơm, rau xanh tươi mát, còn cả vị thịt thơm lừng.

 

Ngon quá!

 

Một miếng là đủ thứ luôn!

 

Vừa tiện lợi ngon lành.

 

Sự mệt mỏi suốt cả buổi sáng dường như tan biến hết.

 

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa đầu tiên đầy vẻ dám tin, đó cả hai đồng loạt đầu .

 

Hai đôi mắt sáng quắc đồng loạt chằm chằm Giang Nhu.

 

Từ thịt kho tàu đến cháo kê, họ sớm tài nấu nướng của Giang Nhu cho chấn kinh hết đến khác.

 

nào cũng những bất ngờ thú vị hơn.

 

Không ngờ một chiếc màn thầu trông vẻ bình thường như thế mà cô cũng thể ngon đến .

 

Người phụ nữ ... cô là thần tiên ?

 

Trong bộ não thiếu thốn kiến thức của hai đứa trẻ đang suy nghĩ theo một cách chất phác nhất.

 

Giang Nhu mỉm nhẹ nhàng, tay cầm chiếc sandwich màn thầu của , ăn .

 

“Nhìn gì thế?

 

Mau ăn chứ, nếu các con còn ăn, đợi ăn xong sẽ cướp của các con ăn đấy."

 

Nghe thấy cướp đồ ăn.

 

Bản năng bảo vệ thức ăn của hai đứa trẻ lập tức kích hoạt.

 

Ngay lập tức chúng cúi đầu, ăn lấy ăn để.

 

Ba bóng cây, thổi làn gió buổi trưa, tháo chiếc mũ che nắng đội suốt nửa ngày , để lộ khuôn mặt đỏ bừng ẩm ướt mồ hôi.

 

Loading...