“Cô , Chu Trọng Sơn từng chữ đều là từ tận đáy lòng, bộ đều là lời thật lòng.”
Một đàn ông khi nhận nuôi hai đứa con mồ côi của đồng đội hạ quyết tâm sinh con riêng của .
Anh là cực kỳ trọng lời hứa.
Là của những năm bảy mươi, Chu Trọng Sơn vẫn quen những từ như “yêu" “ yêu".
Gói gọn trong một câu “đối xử với em".
Đó chính là lời thề đáy lòng Chu Trọng Sơn, cũng là tình cảm sâu nặng nhất của .
Vào khoảnh khắc .
Giang Nhu cảm nhận sự trịnh trọng của đàn ông , cũng cảm nhận tình cảm mãnh liệt của .
“Được.
Em cũng sẽ đối xử với , đối với Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa, chúng là một nhà.”
Giang Nhu nhỏ giọng .
Cô đáp tình cảm của Chu Trọng Sơn, đồng thời trao cho đàn ông một cái ôm.
Giang Nhu , hình yêu kiều tựa l.ồ.ng ng-ực Chu Trọng Sơn.
Chu Trọng Sơn cũng thuận thế vươn tay, ôm lấy eo Giang Nhu, vòng cô lòng .
Hai đầu chung gối chung chăn.
Nhờ những lời thổ lộ chân thành đáy lòng, sự ngượng ngùng và ngăn cách tan biến, trở nên thiết hơn.
Giang Nhu rúc l.ồ.ng ng-ực Chu Trọng Sơn.
Là cơ ng-ực đó nha!
Cơ ng-ực của lính tráng cường tráng, to rộng rãi, mang cảm giác an tuyệt đối.
Quả nhiên tầm thường!
Chương 52 Hoàn là một sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào
Chu Trọng Sơn ôm Giang Nhu, giữa những nhịp thở đều là hương thơm tỏa từ cô.
Cô vợ nhỏ kiều diễm còn ở trong lòng rúc tới rúc lui.
Trên Giang Nhu mặc đồ mỏng manh, chỉ là một chiếc áo ba lỗ hoa nhí tay.
Cảm giác mềm mại đầy đặn cọ sát l.ồ.ng ng-ực đàn ông cực kỳ rõ rệt.
Thế nhưng……
Chu Trọng Sơn trong bóng tối thấy Giang Nhu khẽ ngáp một cái.
Trận bão điên cuồng đêm qua, cô dầm mưa cõng Chu Tiểu Xuyên đến quân doanh, còn canh bên giường bệnh cả đêm……
Vừa mở mắt , tát Từ Xuân Hương, bận rộn nhóm lửa nấu cơm, chăm sóc hai đứa trẻ……
Giang Nhu thực sự mệt lả .
Trước đó, bộ tinh thần c-ơ th-ể đều dựa một sợi dây thần kinh căng thẳng chống đỡ.
Hiện tại cùng với chuyện lắng xuống.
Cũng như sự bao bọc bởi ấm Chu Trọng Sơn, sự mệt mỏi của Giang Nhu trào dâng.
Cô thực sự mệt , cũng thực sự buồn ngủ .
A——
Giang Nhu ngáp thêm một cái, tựa l.ồ.ng ng-ực Chu Trọng Sơn, mơ màng nhắm mắt .
Sợi tơ tỉnh táo cuối cùng trong tâm trí nghĩ……
Cơ ng-ực cô dựa sờ qua , nhưng còn cơ bụng thì !
Tám múi cơ bụng rắn rỏi!
Không sờ sẽ cảm giác gì.
Chưa kịp hưởng thụ, thật là tiếc quá, tiếc quá mà……
Giang Nhu cứ thế mang theo sự nuối tiếc mà chìm giấc mộng.
C-ơ th-ể mềm nhũn, dựa dẫm Chu Trọng Sơn.
Cô thấy đàn ông theo thở nặng nề phát một tiếng thở dài trầm đục.
Cũng như c-ơ th-ể càng lúc càng cứng đờ căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-76.html.]
Một cô vợ mềm mại kiều diễm như , đối với Chu Trọng Sơn mà , là một sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào.
Hai da thịt tiếp xúc, mùi hương trong thở, cùng với sự cọ xát mềm mại như mèo con của Giang Nhu khi ngủ say.
Đều sẽ dấy lên những đợt sóng thần cuồn cuộn trong c-ơ th-ể Chu Trọng Sơn.
Người đàn ông “ế" ba mươi năm đầu tiên nhận khả năng tự kiềm chế của mỏng manh đến mức nào.
Người trong lòng lẽ mèo con, mà là một con hồ ly tinh.
Chu Trọng Sơn ép nhắm mắt ngủ.
Thế nhưng.
Nửa đêm về sáng.
Chu Trọng Sơn hiểu thấu đáo rằng tướng ngủ chỉ Chu Tiểu Hoa mà còn Giang Nhu.
Ngủ một hồi.
Một đôi tay nhỏ nhắn mịn màng vô cùng sờ lên vùng bụng của Chu Trọng Sơn, xoa tới xoa lui, véo tới véo lui.
Cứ như đang lựa thịt heo .
Sờ đến mức hạ phúc Chu Trọng Sơn bốc hỏa.
Anh gỡ bàn tay đang sờ loạn của Giang Nhu , tách hai một chút.
một lúc.
Giang Nhu “cuốn thổ trùng lai" ( trở lợi hại hơn xưa).
Lần chỉ là bàn tay, mà đến chân cũng gác lên luôn.
Giường chỉ bấy nhiêu, đẩy Giang Nhu xa thêm chút nữa là chuyện thể.
Hơn nữa “ông già" cũng nỡ.
Thực sự hết cách.
Chu Trọng Sơn vội vàng ôm c.h.ặ.t Giang Nhu lòng, ôm thật sát, khóa c.h.ặ.t cả chân và tay, Giang Nhu tài nào động đậy nữa.
Đêm nay, cuối cùng cũng bình yên.
Trước khi ngủ.
Chu Trọng Sơn thầm lập kế hoạch, nhà bọn họ thực sự quá nhỏ, nên giống như hàng xóm, xây thêm vài phòng cạnh mảnh đất trống .
Chẳng lẽ……
kết hôn mà cứ nhẫn nhịn mãi thế ?
……
Ngày .
Đối với Chu Trọng Sơn mà là hạnh phúc, cũng là ngọt ngào.
Trời vẫn sáng.
Tiếng kèn báo thức trong quân doanh vang lên.
Tiếng vang truyền thẳng từ quân doanh đến tận đại viện quân nhân.
Chu Trọng Sơn thấy tiếng lập tức tỉnh dậy.
Đơn vị của họ hiện đang đóng quân hải đảo, ngoài việc sản xuất xây dựng hàng ngày, việc huấn luyện bộ đội cũng thể bỏ bê.
Tiếng kèn báo thức chính là một hình thức huấn luyện.
Chu Trọng Sơn lập tức xuống giường, nhanh ch.óng mặc quân phục .
Toàn bộ quá trình quá hai phút.
Động tác của nhẹ, nhưng Giang Nhu đang ngủ say sưa, đột nhiên thiếu mất một cái “lò sưởi" ấm áp rộng rãi, mơ mơ màng màng trở .
Lông mi cô run rẩy, dường như sắp tỉnh .
“Vợ ơi, em ngủ tiếp , về quân doanh .”
Chu Trọng Sơn thắt thắt lưng, cúi đầu khẽ trấn an bên tai Giang Nhu.
Giang Nhu khi thấy tiếng Chu Trọng Sơn, hàng lông mi run rẩy nhẹ nhàng rủ xuống.
Cô nhắm mắt, cằm tựa chăn, để lộ khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng vì ngủ.
Giang Nhu còn vô thức rúc chiếc gối Chu Trọng Sơn .