“Đôi mắt đen láy ươn ướt ngước lên .”
“Mẹ ơi, ở đây em gái nhỏ ạ?"
Ngay giây phút , sững sờ chính là Giang Nhu.
Giang Nhu vạn ngờ tới, bản thể những lời từ miệng Chu Tiểu Chuân.
Điều chỉ nghĩa là Chu Tiểu Chuân chấp nhận cô, mà còn nghĩa là bé đủ tình yêu thương và cảm giác an trong ngôi nhà , nên mới thể mở lòng đón nhận một đứa trẻ khác.
“Thật... thật... thật ?
Tiểu Chuân?"
Giang Nhu kích động, nhưng chắc chắn, cẩn thận hỏi nữa.
“Thật ạ."
Chu Tiểu Chuân nghiêm túc gật đầu, “Tiểu Hoa thích em gái nhỏ, con cũng thích em gái nhỏ."
Chương 474 Vợ , theo em
—— Tiểu Hoa thích em gái nhỏ, con cũng thích em gái nhỏ.
Câu đại khái Chu Tiểu Hoa thấy, cô nhóc nhanh ch.óng xuất hiện.
Chu Tiểu Hoa bước phòng, vặn thấy Chu Tiểu Chuân và Giang Nhu đang dựa , còn đặt bàn tay nhỏ nhắn lên bụng Giang Nhu.
Cô nhóc chút ghen tị.
Cô bé đến bên giường, túm lấy chăn, kiễng chân, vểnh m-ông, nỗ lực leo lên giường.
Cô bé cũng cùng trai và !
Chỉ tiếc là chiều cao của cô nhóc đủ, dù cọ quậy thế nào cũng leo lên giường.
Thân hình tròn vo mặc quần áo mùa đông dày cộp cứ cọ tới cọ lui bên cạnh giường, hình ảnh đó vô cùng thú vị.
Suýt chút nữa thì Giang Nhu bật .
Giang Nhu một lúc, thấy mặt Chu Tiểu Hoa đỏ bừng lên vì cố gắng, mới đưa tay kéo một cái, bế Chu Tiểu Hoa lên giường.
Chu Tiểu Hoa cởi giày , nhấc cái m-ông nhỏ chen giữa Giang Nhu và Chu Tiểu Chuân, “bộp" một cái xuống.
Một khối thịt tròn vo cứ thế chen cứng giữa hai .
Ba sát rạt bên .
Chu Tiểu Hoa hớn hở, vô cùng vui vẻ.
Thời tiết lạnh thế , chẳng là nên sát , như mới ấm áp.
Chu Tiểu Hoa vị trí riêng của vẫn đủ, còn bắt chước động tác của Chu Tiểu Chuân.
Cô bé thấy hết nhé!
Sờ bụng bụng!
“Mẹ ơi, là em gái nhỏ."
Chu Tiểu Hoa chẳng thèm thắc mắc gì cả, sờ bụng Giang Nhu trực tiếp “tuyên án" luôn.
Giang Nhu sờ mặt cô bé, lắc đầu .
“Mẹ cũng nữa."
Cô còn chắc chắn thật sự m.a.n.g t.h.a.i , còn việc là con trai con gái thì càng là chuyện xa vời.
Cô thật sự khả năng tiên tri.
Chu Tiểu Hoa quan tâm, cứ khẳng định là em gái nhỏ.
Cô bé gặp em gái nhỏ nhà cô Lâm Ngọc Lan , em gái nhỏ đáng yêu như , nên cô bé cũng một em gái nhỏ.
Chu Tiểu Hoa chỉ tự nghĩ , cô bé còn kéo tay Chu Tiểu Chuân, cùng đặt lên bụng Giang Nhu.
“Mẹ ơi, là em gái nhỏ!"
“Anh ơi, là em gái nhỏ!"
“Em gái nhỏ ở trong bụng, em sẽ gọi con là chị đấy~"
Chu Tiểu Hoa dùng ngón tay nhỏ chỉ chỉ ng-ực , hất cằm lên, vẻ mặt vô cùng tự hào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-609.html.]
Nhìn Chu Tiểu Hoa đáng yêu như , chỉ Giang Nhu bật mà ngay cả Chu Tiểu Chuân cũng theo.
Trong chốc lát, căn phòng nhỏ tràn ngập tiếng vui vẻ....
Tối hôm đó.
Chu Trọng Sơn mới về đến nhà, một khối thịt tròn vo nhanh ch.óng lao về phía .
Anh từ bên ngoài bước , mang theo một luồng khí lạnh, vốn dĩ gần ngay, ngặt nỗi tốc độ của khối thịt nhỏ quá nhanh.
Chu Trọng Sơn thể tránh, chỉ đành đưa tay đỡ lấy một cái.
Cánh tay vững chãi đón lấy khối thịt nhỏ.
Nhân vật chính của khối thịt nhỏ —— Chu Tiểu Hoa vui mừng khôn xiết, vùng vẫy tay Chu Trọng Sơn.
Còn hớn hở reo lên.
“Ba ơi, em gái nhỏ !
Trong bụng em gái nhỏ !
Ba ơi, trong bụng em gái nhỏ !"
Lời lập tức khiến Chu Trọng Sơn sững sờ.
Có ý gì?
Giang Nhu m.a.n.g t.h.a.i ?
Chu Trọng Sơn vẫn còn nhớ viên kẹo đựng trong lọ thủy tinh , cũng nhớ rõ nỗi chấp niệm của Chu Tiểu Hoa đối với em gái nhỏ.
Chỉ là hôm nay con bé...
Chu Trọng Sơn nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Giang Nhu đang bận rộn trong bếp, ngờ tới Chu Tiểu Hoa giữ chuyện như , đem chuyện chắc chắn oang oang ngoài.
Đến khi Giang Nhu thấy tiếng , đuổi theo ngoài thì kịp nữa.
Cô thấy thần sắc chấn kinh nghi hoặc của Chu Trọng Sơn.
Giang Nhu đặt cái xẻng nấu ăn xuống, tiên màng đến bữa tối.
“Tiểu Chuân, con dẫn Tiểu Hoa chơi một lát, đừng gần bếp, hôm nay bữa tối sẽ muộn một chút."
Tiếp theo đó.
Giang Nhu kéo Chu Trọng Sơn đang thất thần trong phòng.
Hai vợ chồng chuyện riêng.
Giang Nhu đem chuyện xảy chiều nay, việc cô buồn nôn nôn mửa, cùng với những lời Chu Tiểu Chuân với , kể bộ từ đầu đến cuối cho Chu Trọng Sơn .
Chu Trọng Sơn xong, mới coi như hiểu rõ tình hình.
Ánh mắt thâm trầm , giống hệt Chu Tiểu Chuân cách đây lâu, chằm chằm bụng Giang Nhu.
Nơi đó mềm mại, thon gọn, bằng phẳng.
Lúc hai vợ chồng ân ái, Chu Trọng Sơn từng hôn lên từng tấc một.
Chu Trọng Sơn cảm nhận thở dồn dập, đáy mắt đen sâu thẳm bùng lên một tia sáng dần dần rạng rỡ.
“Ở đó ..."
Giang Nhu nhận ánh mắt của , bất đắc dĩ che .
“Anh đừng nữa, rốt cuộc m.a.n.g t.h.a.i , bản em cũng rõ lắm, vẫn đợi bác sĩ kiểm tra mới .
Sao lời Tiểu Hoa mà cũng tùy tiện tin thế."
Đầu tiên cô giải thích, đó là hờn dỗi phàn nàn.
...
Chu Trọng Sơn tin.
Lúc Chu Tiểu Hoa những lời trẻ con vô tri , phản ứng đầu tiên trong lòng Chu Trọng Sơn là bài xích, mà là hân hoan.
Đó là niềm vui sướng mà chính cũng từng nghĩ tới.
Thậm chí quên sạch những lời từng đây, ngược chính Giang Nhu ghi nhớ kĩ càng từng chút một trong lòng.