[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 605

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:45:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi sự đồng ý của Lâm Ngọc Lan, Chu Tiểu Hoa cẩn thận giơ tay lên, khẽ chạm bàn tay nhỏ nhắn của đứa bé sơ sinh.”

 

Cái chạm đầu tiên, nhẹ, mềm ơi là mềm.

 

Chu Tiểu Hoa giật , bàn tay nhỏ bé đưa lập tức rụt ngay.

 

Cảm giác lạ lẫm mà mới mẻ khiến con bé ngạc nhiên lạ thường.

 

Chu Tiểu Hoa bất an ngẩng đầu lên Giang Nhu và Lâm Ngọc Lan, sợ em gái nhỏ đau.

 

Dưới ánh mắt khích lệ của Giang Nhu và Lâm Ngọc Lan.

 

Chu Tiểu Hoa một nữa cẩn thận đưa một ngón tay.

 

Lần .

 

Ngón tay nhỏ bé của con bé bàn tay nhỏ của đứa bé sơ sinh nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

 

“Mẹ ơi, ơi, em gái nhỏ em ..."

 

“Tiểu Hoa ơi, em gái nhỏ thích con đấy nhé~ cho nên em mới bắt tay với con đấy."

 

Giang Nhu xoa đầu Chu Tiểu Hoa, trấn an cảm xúc đang kích động của con bé để nó từ từ bình tĩnh .

 

Là bắt tay đấy!

 

Chu Tiểu Hoa khẽ ngọ nguậy ngón tay một chút để đáp cái bắt tay của em gái nhỏ.

 

Chu Tiểu Xuyên một bên im lặng quan sát, từ đầu đến cuối hề lên tiếng.

 

sự khao khát trong ánh mắt là thể giấu giếm .

 

Lâm Ngọc Lan đề nghị:

 

“Tiểu Xuyên, con bắt tay với em gái nhỏ ?"

 

“Con thể ạ?"

 

Chu Tiểu Xuyên vô cùng ngập ngừng.

 

Hai bàn tay nhỏ của con bé giấu lưng, đan c.h.ặ.t .

 

Có chút căng thẳng, chút lo lắng.

 

Thậm chí còn chút... lùi bước.

 

Bởi vì em gái nhỏ thực sự là quá nhỏ quá nhỏ, quá mong manh quá mong manh.

 

Chu Tiểu Xuyên sợ dùng lực quá mạnh.

 

“Tất nhiên là thể chứ.

 

Tiểu Xuyên cũng thích em gái nhỏ, cho nên chỉ cần nhẹ tay một chút thôi là ."

 

Dưới sự khích lệ của Lâm Ngọc Lan, Chu Tiểu Xuyên thử chạm lòng bàn tay của đứa bé sơ sinh.

 

Ấm áp, mềm mại.

 

Con bé dám tin mà mở to mắt, nơi đáy mắt một luồng sáng khác lạ.

 

“Có thích em gái nhỏ con?"

 

“Thích ạ!"

 

Chu Tiểu Xuyên buột miệng theo bản năng.

 

Hai em vây quanh đứa bé sơ sinh, chớp mắt.

 

Đứa bé sơ sinh b-ú no sữa nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.

 

Giang Nhu sợ Lâm Ngọc Lan quá mệt mỏi nên đón lấy đứa bé từ tay cô, đặt sang chiếc giường nhỏ dành cho trẻ sơ sinh ở bên cạnh.

 

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa cũng di chuyển theo, hai đứa trẻ bò bên cạnh chiếc giường nhỏ, chằm chằm đứa bé sơ sinh.

 

là thích đến chịu nổi luôn~

 

Chương 471 Buồn nôn nôn

 

Giang Nhu xoa đầu hai em, một nữa nhắc nhở.

 

“Em gái nhỏ đang ngủ, các con yên lặng, đừng phiền em nhé~"

 

“Dạ~"

 

Hai em khẽ lên tiếng.

 

Sau khi thu xếp xong cho đứa bé, cô sang chăm sóc Lâm Ngọc Lan.

 

Giang Nhu mở cả ba hộp cơm mang tới , đó đặt một chiếc bàn nhỏ lên để Lâm Ngọc Lan thuận tiện ăn cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-605.html.]

Suốt dọc đường , Giang Nhu cẩn thận giữ ấm hộp cơm, lúc mở vẫn còn mang theo nóng.

 

Trong ba hộp cơm đó, mùi hương nồng nàn nhất kể đến “Canh cá diếc đậu phụ".

 

Đặc biệt là căn phòng nơi Lâm Ngọc Lan ở thoáng gió ấm áp.

 

Mùi thơm của canh cá diếc đậu phụ lập tức lan tỏa khắp nơi.

 

Lâm Ngọc Lan thốt lên theo bản năng:

 

“Thơm quá..."

 

Tuy nhiên.

 

Giang Nhu khi ngửi thấy mùi thơm của canh cá diếc đậu phụ, đột nhiên cảm thấy trong bụng một trận cồn cào khó chịu.

 

Một cảm giác buồn nôn nôn tức thì xông lên đến cổ họng.

 

Oẹ...

 

Cô hít thở thật sâu, nén cảm giác buồn nôn xuống.

 

Có lẽ chỉ là sự thích ứng nhất thời mà thôi.

 

Tuy nhiên.

 

Trong lúc hít thở sâu, trong căn phòng kín mít, cô ngửi thấy mùi hương nồng đậm hơn.

 

Cái mùi vốn nén ngược dày khiến cơn buồn nôn đang cuồn cuộn càng trở nên dữ dội hơn.

 

“Oẹ..."

 

Giang Nhu kịp lời nào với Lâm Ngọc Lan, cô dùng tay bịt miệng, đột ngột lao khỏi phòng.

 

Khiến ba còn trong phòng đều dọa cho ngây .

 

“A Nhu?"

 

“Mẹ ơi?"

 

“Mẹ , đừng ngoài, ngoài hít thở một chút thôi."

 

Giang Nhu hét to trong nhà.

 

bên cửa, nương theo cơn gió lạnh, khí lạnh buốt tràn mũi miệng và dày, tức khắc đè nén cảm giác buồn nôn nôn xuống.

 

Sau khi còn mùi canh cá diếc đậu phụ nữa, Giang Nhu nhanh ch.óng bình tĩnh .

 

mà...

 

Sao thể như ...

 

Món canh cá diếc đậu phụ là chính tay Giang Nhu nấu.

 

Cô tự tin tài nấu nướng của , cá diếc trong món canh khử mùi tanh bằng r-ượu nấu ăn và gừng tươi một cách cẩn thận.

 

Trước đó lúc nấu ăn ở nhà, con cá diếc là do chính tay cô thịt, cũng ngửi thấy mùi tanh của cá.

 

Vào lúc đó, cô cảm giác buồn nôn nôn.

 

Chắc chắn là do trong phòng quá ngột ngạt nên mới thấy khó chịu thôi.

 

Giang Nhu hít vài gió lạnh để trấn tĩnh, đợi bụng dễ chịu hơn một chút mới trở phòng.

 

Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi canh cá diếc đậu phụ.

 

Giang Nhu vẫn thấy buồn nôn, cô cố gắng gồng chịu đựng thì thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Lâm Ngọc Lan Giang Nhu, vẫn thấy lo lắng.

 

“A Nhu, em ?"

 

“Không chị, chỉ là trong nhà nóng quá, nhất thời em thở nổi thôi, ngoài thổi gió một chút là dễ chịu ."

 

Giang Nhu trả lời đơn giản vài câu, nét mặt khôi phục vẻ tự nhiên.

 

Lâm Ngọc Lan quan sát cô kỹ lưỡng, thấy cô vẫn bình thường thì mới yên tâm.

 

Cô đón lấy đôi đũa và cái thìa từ tay Giang Nhu, ăn trò chuyện với Giang Nhu.

 

“Nhìn cái dáng vẻ của em, y hệt như lúc chị m.a.n.g t.h.a.i Chân Chân ốm nghén , là trong bụng em em bé ?

 

Hay cứ kiểm tra cho yên tâm hơn."

 

“Không chị, trong lòng em tự mà."

 

Giang Nhu vẫn lắc đầu phủ nhận khả năng mang thai, cô vẫn tin chắc rằng thể sinh nở.

 

Lâm Ngọc Lan thấy cô khẳng định chắc nịch như thì nghĩ là do vấn đề kỳ kinh nguyệt nên cũng tiếp tục chủ đề nữa.

 

 

Loading...