[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 589

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:44:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh yêu em.”

 

Chương 458 Bữa tối cuối cùng (4)... Anh thích em... Thích em nhiều năm ... Em mới là tình đầu tiên của ... Là vì thích nên mới kết hôn... Anh yêu em

 

Giọng của Lương Quang Minh cứ vang vọng mãi trong đầu Lâm Ngọc Lan.

 

Mỗi một câu đều rõ ràng và nghiêm túc đến thế.

 

trong đầu Lâm Ngọc Lan, những lời đều biến thành tiếng ù tai vo ve.

 

Đôi mắt đỏ rực của cô mở to trong sự ngỡ ngàng dám tin.

 

Lâm Ngọc Lan hiểu từng câu, nhưng dám tin từng chữ.

 

Lương Quang Minh thích cô?

 

Sao Lương Quang Minh thể thích cô ?

 

Làm ... ... thể như ?

 

Vì cú sốc quá lớn, suy nghĩ của Lâm Ngọc Lan hỗn loạn, đầu óc ù , linh hồn cả gần như sắp bay khỏi c-ơ th-ể.

 

Lương Quang Minh vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

 

Nhiệt độ mang từ sự tiếp xúc da thịt, cùng với lực đạo giữa các ngón tay .

 

Đã níu c.h.ặ.t lấy Lâm Ngọc Lan đang run rẩy.

 

Khiến cô thể đối diện với ánh mắt của Lương Quang Minh.

 

Anh là... nghiêm túc.

 

Một sự chân thành từng .

 

Lương Quang Minh đối với cảm nhận lúc của Lâm Ngọc Lan vô cùng đồng cảm, bởi vì chính cũng mới trải qua điều tương tự.

 

.

 

Mọi chuyện vẫn kết thúc.

 

Giữa họ vẫn còn nhiều, nhiều nghi vấn giải đáp.

 

Lâm Ngọc Lan vẫn luôn cho rằng thích là Tần Thư, đây là một sự hiểu lầm to lớn.

 

Vậy thì...

 

Những điều tưởng bấy lâu nay thì ?

 

Người Lâm Ngọc Lan thích thực sự là...

 

Mạnh Lâm Châu ?

 

Lương Quang Minh nảy sinh nghi ngờ đối với sự khẳng định đây của .

 

Vào khắc , sự quyết tâm quyết đoán ngay lập tức.

 

“Ngọc Lan, trả lời một câu hỏi thôi, một câu thôi là đủ , em đang ?

 

Xin em, mắt .”

 

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lương Quang Minh cuộn trào những cảm xúc nồng nhiệt.

 

Anh chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Ngọc Lan mà còn thẳng mắt cô.

 

Thông qua đôi mắt đỏ hoe , hận thể thấu trực tiếp linh hồn Lâm Ngọc Lan.

 

“Ngọc Lan, em chỉ cần trả lời một câu hỏi thôi, bất kể em đều tin, ?”

 

Đầu óc Lâm Ngọc Lan loạn xị cả lên, cả giống như đang ở trong cơn bão, trôi dạt theo những con sóng biển lạnh lẽo.

 

Thứ duy nhất cô thể bám là lực nắm c.h.ặ.t của Lương Quang Minh.

 

Cô hấp thụ một chút sức mạnh ít ỏi trong tầm mắt của Lương Quang Minh.

 

Lâm Ngọc Lan khẽ gật đầu một cái.

 

Yết hầu Lương Quang Minh chuyển động nặng nề, hít một sâu.

 

“Người em thích là Mạnh Lâm Châu ?”

 

Một nữa thấy câu hỏi , phản ứng đầu tiên trong lòng Lâm Ngọc Lan là mờ mịt.

 

hiểu tại là câu hỏi nữa.

 

Rõ ràng là nực như , thể thích Mạnh Lâm Châu .

 

thần sắc của Lương Quang Minh quá đỗi nghiêm túc, nghiêm túc đến mức Lâm Ngọc Lan cũng trấn trụ.

 

Đến nỗi cô dám coi nhẹ câu hỏi nực .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-589.html.]

 

Cô nghiêm túc , “Không thích, em từng thích .”

 

Khoảnh khắc thấy câu trả lời của Lâm Ngọc Lan, Lương Quang Minh thở phào nhẹ nhõm.

 

Một ngụm oán khí nén trong lòng gần ba mươi năm qua.

 

Số phận thực sự trêu đùa hai họ một vố đau đớn.

 

Trong giây phút sự thật phơi bày , chẳng lấy thời gian để mà xót xa tự giễu.

 

Bởi vì— kịp nữa .

 

Lương Quang Minh ngay đó nhanh ch.óng lên tiếng.

 

“Ngọc Lan, những lời với em một nữa, em thích Mạnh Lâm Châu, cũng thích Tần Thư.

 

Người vẫn luôn luôn thích, từ đầu đến cuối đều là em.”

 

“Anh trong thời gian ngắn em chắc chắn cách nào tin lời , nhưng thể giải thích với em, đều thể giải thích rõ ràng .

 

Chỉ là bây giờ.”

 

“Ngọc Lan, bây giờ em một chuyện quan trọng hơn cần .”

 

Mí mắt Lâm Ngọc Lan giật nảy, khẽ lên tiếng, “Chuyện gì?”

 

, thậm chí còn nhận sự đổi của c-ơ th-ể .

 

Trên khuôn mặt Lương Quang Minh một nữa xuất hiện vẻ nghiêm nghị.

 

Đôi mắt đen láy khẽ xuống một cái.

 

Sau đó .

 

“Ngọc Lan, nước ối của em vỡ , em sắp sinh .”

 

Lâm Ngọc Lan nhận ánh mắt xuống của Lương Quang Minh mới chậm rãi theo xuống một cái.

 

Bây giờ là mùa đông, cô đang mặc quần bông dày.

 

Một vệt nước ẩm ướt thấm khỏi chiếc quần bông của cô, loang lổ vết tích.

 

Nước ối... vỡ ...

 

Là chuyện xảy từ lúc nào?

 

Lâm Ngọc Lan nhận .

 

Ngược khi Lương Quang Minh nhắc nhở, cô mới cảm nhận sự ẩm ướt ở phần , cùng với cơn đau co thắt truyền đến từ bụng...

 

Đau...

 

Đau quá...

 

Ngũ tạng lục phủ trong c-ơ th-ể giống như bắt đầu dịch chuyển vị trí...

 

Suy nghĩ và lý trí trở , các giác quan của c-ơ th-ể trở nên mạnh mẽ.

 

Lâm Ngọc Lan nhíu c.h.ặ.t mày, đau đớn khó nhịn, trong nháy mắt trán rịn những giọt mồ hôi li ti.

 

Lương Quang Minh bế thốc Lâm Ngọc Lan lên khỏi ghế, nhanh ch.óng về phía phòng ngủ.

 

Anh đặt Lâm Ngọc Lan lên giường, đắp chăn lên cho cô.

 

Không ngừng dặn dò.

 

“Em đừng căng thẳng, sẽ .

 

Bây giờ lập tức tìm Tần Thư, để cô qua xem một chút.”

 

Sắc mặt Lương Quang Minh lo lắng, lao thẳng ngoài định .

 

vạt áo quân phục của một lực kéo nhỏ.

 

Người đàn ông đầu , bắt gặp ánh mắt đỏ hoe và phức tạp của Lâm Ngọc Lan.

 

Có quá nhiều, quá nhiều cảm xúc...

 

Lồng ng-ực Lương Quang Minh thắt , chua xót, đau lòng khôn xiết.

 

Anh trở bên giường, khẽ cúi xuống, đôi môi đang c.ắ.n c.h.ặ.t của Lâm Ngọc Lan.

 

Nhẹ nhàng hôn một cái.

 

“Anh em quá nhiều nghi vấn, nhưng bây giờ là lúc để những chuyện , đợi sức khỏe em hơn sẽ hết cho em , tuyệt đối giấu giếm em.

 

Ngọc Lan, bây giờ em chỉ cần nhớ kỹ—Anh yêu em.”

 

 

Loading...