[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 585

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:43:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lương Quang Minh nhíu mày, lập tức bước lên phía .”

 

“Để .”

 

Anh đón lấy bát đũa từ tay Lâm Ngọc Lan.

 

Ngay đó, thấy bàn ăn bày đầy ắp các món.

 

Có cá thịt, vô cùng phong phú.

 

Họ chỉ hai , nhưng Lâm Ngọc Lan đến tận năm món, đặt kín cả mặt bàn.

 

“Sao em bếp nữa ?

 

Bây giờ em đang mang thai, khói dầu trong bếp nặng, cho c-ơ th-ể, em nên ít đó thôi.”

 

Lương Quang Minh cau mày, ánh mắt sâu.

 

Khiến phân biệt đang tức giận đang phiền muộn.

 

Lâm Ngọc Lan để ý đến những điều .

 

Tay cô đỡ lấy thắt lưng, tách hai chân , từ từ hạ xuống, định ghế.

 

Hành động của phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i chính là bất tiện như .

 

Đang lúc cử động.

 

Lương Quang Minh đưa tay , đỡ lấy thắt lưng cô, chống đỡ một nửa trọng lượng c-ơ th-ể giúp cô xuống dễ dàng hơn.

 

Lâm Ngọc Lan bài xích sự tiếp cận của Lương Quang Minh.

 

Sau khi xuống, cô ngược còn mỉm nhẹ nhõm, chậm rãi giải thích.

 

“Chỉ là vài món thôi mà, .

 

Anh cần căng thẳng như , lúc ở nhà, em cũng thể tự chăm sóc cho .”

 

Lương Quang Minh lời , chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

Anh hy vọng Lâm Ngọc Lan đang trách móc , trách tròn nghĩa vụ của một chồng .

 

Lâm Ngọc Lan .

 

Cô chỉ rõ rằng, dù , cô vẫn thể sinh hoạt bình thường.

 

Trong cuộc sống của Lâm Ngọc Lan, thể cần đến Lương Quang Minh.

 

Cảm giác lo sợ mất trong lòng Lương Quang Minh ngay lập tức càng trở nên nặng nề hơn.

 

Lâm Ngọc Lan chú ý đến những điều , vẫn mỉm dịu dàng như nước.

 

“Quang Minh, chúc mừng , bây giờ giống như cha của .

 

Chuyện vui lớn như , đương nhiên nên ăn mừng thật , cho nên em đặc biệt nhiều hơn một chút, đều là những món thích.

 

Anh cũng đói bụng , mau ăn .”

 

Chương 455 Bữa tối cuối cùng (1)

 

Bàn thức ăn đầy ắp, đều là những món Lương Quang Minh thích nhất.

 

Lâm Ngọc Lan cũng dựa theo khẩu vị của Lương Quang Minh, dùng lượng gia vị để chế biến.

 

Chỉ tiếc là...

 

Khẩu vị của Lâm Ngọc Lan thanh đạm, vì m.a.n.g t.h.a.i nên ăn nhiều cá thịt, vì cô ăn bao nhiêu.

 

Còn Lương Quang Minh, nhân vật chính, vì tâm trí để nên ăn uống thấy nhạt nhẽo như nhai sáp.

 

Cùng lúc đó.

 

Trong lòng Lương Quang Minh thấp thoáng một loại trực giác, giống như sự nhạy bén của chiến trường .

 

Bữa cơm , tuyệt đối đơn giản như vẻ bề ngoài.

 

Chuyện mà lo sợ, khả năng sắp xảy .

 

Nghĩ đến đây.

 

Lương Quang Minh chậm tốc độ ăn, cố gắng kéo dài thời gian hết mức thể, hy vọng bữa cơm thể ăn lâu một chút, lâu thêm một chút nữa...

 

Có lẽ thời gian dài , Lâm Ngọc Lan thấy mệt, cô sẽ nghỉ ngơi.

 

Nếu Lâm Ngọc Lan nghỉ, chuyện lo lắng cũng sẽ xảy .

 

thời gian trôi , chuyện như ý .

 

“Quang Minh, ?

 

Sao lâu động đũa, là ăn nổi nữa ?

 

Ăn nổi thì đừng ăn nữa...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-585.html.]

 

“Không!

 

Anh ăn .”

 

Lương Quang Minh cấp thiết, thậm chí là hoảng loạn, ngắt lời Lâm Ngọc Lan.

 

Trong lúc đó.

 

Ánh mắt sâu thẳm của đàn ông dám về phía Lâm Ngọc Lan.

 

Anh nỗ lực trốn tránh điều gì đó.

 

Lương Quang Minh lùa cơm từng miếng lớn, ăn sạch sành sanh cơm trong bát, đem những món ăn còn thừa đĩa nhét hết trong miệng.

 

Thậm chí còn nhai kỹ nuốt xuống bụng.

 

“Ngọc Lan, nhớ còn chút việc cần xử lý, bây giờ về quân—”

 

Lương Quang Minh một hồi ngốn nghiến, cầm lấy chiếc mũ quân đội đặt ở bên cạnh, dậy định rời .

 

Trong lúc , vẫn dám mắt Lâm Ngọc Lan.

 

Tuy nhiên.

 

Lâm Ngọc Lan nắm lấy cổ tay .

 

Lực đạo chạm nhẹ nhàng ngay lập tức trấn trụ đàn ông cao lớn uy vũ.

 

Lương Quang Minh căng cứng cả , căn bản dám dùng sức, càng dám đẩy Lâm Ngọc Lan .

 

“Quang Minh.”

 

Lâm Ngọc Lan khẽ lên tiếng.

 

Là giọng ôn hòa mà Lương Quang Minh quen thuộc nhất.

 

Anh chậm rãi đầu, cuối cùng vẫn về phía Lâm Ngọc Lan.

 

Lâm Ngọc Lan ghế, động tác của Lương Quang Minh quá nhanh, cô kịp dậy.

 

Cô ngẩng đầu lên, lộ khuôn mặt trắng trẻo thanh tú.

 

Họ kết hôn nhiều năm , Lâm Ngọc Lan bằng tuổi , nhưng thời gian luôn ưu ái một phụ nữ dịu dàng lương thiện, khuôn mặt Lâm Ngọc Lan vẫn giống như thời thiếu nữ.

 

Ánh mắt cô trong veo, trong con ngươi tràn đầy sự khẩn cầu.

 

Lâm Ngọc Lan cứ Lương Quang Minh như thế.

 

“Quang Minh, chúng chuyện một chút ?

 

Em sẽ phiền lâu , chỉ cần nửa tiếng là đủ .”

 

Nói chuyện một chút...

 

Cách đây lâu, Lương Quang Minh cũng từng với Giang Nhu rằng hy vọng thể chuyện một chút.

 

Anh hiểu rõ nhất ý nghĩa bao hàm trong ba chữ “ chuyện một chút” .

 

Những lời Lâm Ngọc Lan sắp tiếp theo, chắc chắn là điều Lương Quang Minh .

 

Anh thể đồng ý!

 

Anh nên từ chối Lâm Ngọc Lan!

 

Hất tay cô , sải bước rời khỏi ngôi nhà !

 

mà...

 

Lương Quang Minh chăm chú khuôn mặt của Lâm Ngọc Lan, đối diện với ánh mắt cầu xin của cô, cổ họng như thứ gì đó chặn , l.ồ.ng ng-ực bí bách đến khó chịu.

 

Lời từ chối càng thể thốt một chữ nào.

 

“Ừm.”

 

Lương Quang Minh cuối cùng cũng đáp lời, c-ơ th-ể cứng nhắc xuống vị trí cũ.

 

Lâm Ngọc Lan mỉm nhẹ, buông tay ....

 

Dưới ánh đèn.

 

Một bên là những đĩa thức ăn quét sạch như gió cuốn mây tan.

 

Một bên là đôi vợ chồng đồng sàng dị mộng.

 

Lâm Ngọc Lan từng vô tưởng tượng cảnh tượng , thậm chí vì thế mà chuẩn tâm lý suốt nửa năm trời.

 

Vốn hạ quyết tâm lâu như , cứ ngỡ khi nó thực sự xảy , cô sẽ còn cảm thấy đau lòng nữa.

 

cô vẫn sai .

 

Dẫu cũng là tình cảm bao nhiêu năm qua, từ sự thầm mến chua xót thời thiếu nữ, cho đến cuộc hôn nhân nhiều năm, ngay cả khi chia cắt, khi nghĩ vẫn sẽ thấy đau lòng khó chịu, một nỗi bi lương dâng trào.

 

 

Loading...