“Nếu thì sớm Chu Tiểu Hoa nài nỉ ăn sạch .”
Giờ đây, viên kẹo bày biện công khai bên ngoài mà Chu Tiểu Hoa để mắt tới, đúng là lạ kỳ.
Cho nên Chu Trọng Sơn mới đặc biệt thêm mấy cái.
Sau khi thấy tiếng của Giang Nhu, đàn ông đặt hũ thủy tinh trở chỗ cũ.
Anh đầu , quan tâm hỏi.
“Vợ ơi, dậy ?
Có uống nước ?”
Giọng Giang Nhu khàn đến khó chịu, gật gật đầu:
“Vâng.”
Chu Trọng Sơn rót nước ấm, thử nhiệt độ mới đỡ Giang Nhu dậy, bón cho cô uống.
Cốc nước uống hết hai phần ba.
Cổ họng Giang Nhu cảm thấy dễ chịu hơn một chút, lắc lắc đầu:
“Không cần nữa ạ.”
“Đói ?
Có dậy ăn chút gì ?”
Giang Nhu mệt, nhưng thấy đói lắm.
Chỉ là đêm qua cô dùng hết sạch sức lực, hôm nay vẻ lười nhác.
“Vẫn dậy, cũng ăn gì cả.”
“Vẫn ngủ tiếp ?”
“Không ngủ nữa, cứ thêm một lát thôi.”
Giang Nhu mềm mỏng lên tiếng, giọng điệu và thần thái cực giống Chu Tiểu Hoa lúc sáng sớm đòi nướng, như đang nũng nịu .
Cô lười biếng đó.
Chu Trọng Sơn cũng mắng cô, ngược ánh mắt càng thêm dịu dàng.
Anh bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy Giang Nhu đang quấn trong chăn, kéo gần hơn một chút.
Bàn tay to rộng đặt Giang Nhu, chậm rãi bắt đầu xoa bóp.
“Ưm ưu……”
Giang Nhu khẽ kêu lên.
C-ơ th-ể mềm, cũng đau.
Sau khi thích nghi với lực xoa bóp, cô cảm thấy thoải mái.
Cô quen một lát dần dần chấp nhận.
Nằm đó hưởng thụ một cách dễ chịu, để mặc Chu Trọng Sơn phục vụ .
Khi nheo mắt , tầm mắt cô một nữa rơi hũ thủy tinh đựng kẹo.
Cô nhàn nhã hỏi.
“Anh đang cái đó ?”
“Ừm, kẹo mà Tiểu Hoa đòi ăn ?”
“Không đòi .
Viên kẹo đó là Tiểu Hoa đưa cho đấy.”
Chu Trọng Sơn ngạc nhiên, đúng là chuyện “cướp đường từ trong miệng” Chu Tiểu Hoa, thật thần kỳ.
Giang Nhu mỉm , đem chuyện xảy ngày hôm đó kể chi tiết cho Chu Trọng Sơn .
“……
Chuyện là như đấy.
Tiểu Hoa , kẹo là để dành cho em gái nhỏ.”
Cô lật .
Nằm giường, ngẩng đầu đàn ông bên cạnh.
Trong đôi mắt long lanh nước, chứa đựng cảm xúc cùng vô vàn lời .
Chu Trọng Sơn chỉ một cái là hiểu ngay.
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng mổ một cái lên làn môi đang định mấp máy của Giang Nhu.
Mềm mại, chạm khẽ.
Chu Trọng Sơn trầm giọng .
“Không em gái nhỏ , chúng đủ cả trai lẫn gái .
Anh cảm thấy tiếc nuối, nếu tiếc nuối thì cũng là tiếc nuối vì gặp em quá muộn.”
Lời Giang Nhu kịp , Chu Trọng Sơn trả lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-573.html.]
Anh vẫn để Giang Nhu bất kỳ cảm giác tội áy náy nào.
Trong lòng Giang Nhu mềm nhũn, khóe miệng nhếch lên.
Khẽ lên tiếng.
“Không muộn , gặp đúng lúc lắm.”
Lần đầu tiên hai gặp chính là ngày đầu tiên Giang Nhu xuyên tới đây.
Tất cả đều là sự sắp đặt nhất.
……
Trong sự nồng nàn mật ngọt.
Đôi vợ chồng trao một nụ hôn sâu, kề tai nhỏ một hồi.
Hai mới tách .
Sau đó thong thả về chuyện trong nhà, chuyện con cái, chuyện xung quanh.
Tuy là một chuyện nhỏ nhặt giản đơn và bình thường, nhưng đó chính là những mảnh ghép tạo nên cuộc sống.
Trong đó, thể thiếu việc nhắc đến vợ chồng Giang Quốc Bình.
Chu Trọng Sơn vẫn luôn yên tâm về chuyện , cũng dặn dò Tống Nham để mắt tới nhiều hơn.
dù họ cũng là quân nhân chuyên nghiệp, hằng ngày huấn luyện, cũng nhiệm vụ, những lúc đề phòng .
Sợ rằng lúc đó vợ chồng Giang Quốc Bình sẽ tìm đến Giang Nhu.
“Gần đây họ tìm em ?”
“Tìm mấy , em gặp, đó họ nhờ nhắn cho em một câu.”
“Đòi tiền em ?”
Chu Trọng Sơn đoán một cái là trúng ngay.
Giang Nhu đáp lời.
“Vâng, đòi tiền.
Họ đòi nhiều, nhưng em cho.
Em nhờ gửi cho họ mấy bộ quần áo và một ít đồ ăn.”
“Em như là đúng.
Nếu họ vẫn đòi gặp em, em đừng một , sẽ cùng em.”
Suy nghĩ của Chu Trọng Sơn và Giang Nhu khá giống , cho đồ ăn đồ mặc đều , nhưng tiền thì tuyệt đối thể cho.
Cái lệ thể mở , một khi mở thì thể ngăn nữa.
Chu Trọng Sơn vẫn yên tâm, tiếp tục dặn dò.
“Lần nhắn lời thì bảo họ đừng tìm em, cứ trực tiếp tìm .
Để xử lý.”
Giang Nhu rộ lên, đôi mắt cong cong:
“Chỉ là yên tâm về em như ?”
“Ừm, yên tâm nổi.”
Đã là nâng niu nơi đầu quả tim thì cả đời cũng buông xuống .
Chu Trọng Sơn giấu giếm nữa mà thẳng hết, cánh tay ôm lấy Giang Nhu siết c.h.ặ.t thêm một chút.
……
Sau Trung thu thì chính thức thu.
Sau đó còn một trận mưa.
Sau trận mưa, nhiệt độ lập tức giảm mạnh.
Thoắt cái đến cuối tháng mười một.
Dưới những cơn gió biển thổi vù vù, dường như bỗng chốc đến mùa đông.
Thời tiết ẩm ướt và giá lạnh khiến nhiều chị em từ phương Bắc tới chịu nổi.
“Cái thời tiết , mưa cũng chẳng tuyết mà lạnh thế , dù mặc bao nhiêu áo cũng thấy lạnh thấm .”
“Nào chỉ thấm , nó còn thấm tận xương tủy chứ.
Lạnh ch-ết , ở trong nhà rõ ràng tí gió nào mà vẫn thấy lạnh.”
“Trời lạnh thế mà các chị thấy mấy trong thôn ?
Vậy mà vẫn còn xuống biển bắt cá đấy, trời ạ……
bên cạnh thôi thấy lạnh , đây chẳng là phương Nam ?
Sao còn lạnh hơn cả quê chúng thế .”
Các chị em tụ tập cổng trường, buôn chuyện đợi con.