[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 566

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:41:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đặc biệt là Lâm Ngọc Lan.”

 

Cô vốn thích trẻ con, cộng thêm lượng hormone s.i.n.h d.ụ.c nữ trong thời kỳ mang thai, ánh mắt dịu dàng từ bi như dòng suối .

 

Bản năng mềm yếu tràn ngập trong l.ồ.ng ng-ực.

 

Ánh mắt cô cứ thể rời khỏi hai cô bé .

 

Giang Nhu âm thầm chú ý đến những điều đó.

 

Nhân lúc xung quanh chú ý, cô lặng lẽ trò chuyện với Lâm Ngọc Lan.

 

“Chị Ngọc Lan, em bé trong bụng dạo vẫn khỏe chứ?"

 

“Khỏe lắm, dạo con bé lớn , t.h.a.i máy trở nên thường xuyên hơn, chị đều thể thấy bàn tay nhỏ và bàn chân nhỏ của con bé ."

 

Lâm Ngọc Lan nhắc đến đứa trẻ, để lộ nụ vui mừng từng .

 

hề nhắc đến những cơn đau do t.h.a.i máy, những bất tiện trong cuộc sống khi bụng to , nét mặt đều là sự mong đợi trở thành .

 

Lòng bàn tay cô xoa lên cái bụng tròn xoe, khẽ .

 

“A Nhu, chị một đứa con gái.

 

Hy vọng em bé sẽ là một bé gái, giống như Tiểu Hoa thế lắm .

 

Chị đặt tên cho con , gọi là Chân Chân."

 

“Trân Trân?

 

Chữ Trân trong trân châu ạ."

 

“Chân Chân.

 

Trong từ 'ngây thơ (thiên chân)' ."

 

Nghe Lâm Ngọc Lan , trong lòng Giang Nhu hiểu .

 

Lâm Ngọc Lan đây là đang gửi gắm bộ mong đợi trong lòng lên đứa trẻ .

 

Hy vọng đứa trẻ thể khác với cô, bất kỳ sự ràng buộc nào, thể sống thành dáng vẻ bản chân, tự ngã nhất của chính .

 

Giang Nhu chúc phúc:

 

“Sẽ , chị Ngọc Lan, chị nhất định sẽ như ý nguyện thôi."

 

Lâm Ngọc Lan mỉm gật đầu:

 

“Chị cũng cảm thấy như .

 

Nếu là một bé gái, con bé sẽ thuộc về một chị ..."

 

Đây là tầng lo lắng thứ hai của Lâm Ngọc Lan.

 

Nếu là con trai, đối với nhà họ Lương mà , đó là con trai của Lương Quang Minh, là dòng m-áu truyền thừa của cả gia đình.

 

Dù Lâm Ngọc Lan ly hôn với Lương Quang Minh, họ cũng sẽ đồng ý để con trai cho Lâm Ngọc Lan .

 

Nếu là con gái thì sẽ thuộc về một Lâm Ngọc Lan thôi.

 

Lâm Ngọc Lan thầm mong đợi, chậm rãi .

 

“A Nhu, ngày đó sắp đến ... sắp đến ..."

 

Câu .

 

Chỉ một Giang Nhu thể hiểu .

 

Bởi vì cô là duy nhất Lâm Ngọc Lan hạ quyết tâm ly hôn với Lương Quang Minh.

 

Sắp đến ...

 

Là đang về ngày Lương Quang Minh thăng chức lên quân trưởng sắp đến .

 

Đó là ngày rời mà Lâm Ngọc Lan định sẵn cho chính .

 

Chương 440 Lúc đó là mùa đông , cũng sắp đến ngày dự sinh của cô

 

Giang Nhu hỏi:

 

“Chị Ngọc Lan, chị thấy tin tức gì ?"

 

“Ừm."

 

Lâm Ngọc Lan bình tĩnh lên tiếng, “Là tin do ông ngoại của Tần Thư mang đến."

 

Nhắc đến ông ngoại Tần Thư.

 

Trong lòng Giang Nhu giấu nỗi thắc mắc, cuối cùng cũng cơ hội hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-566.html.]

 

“Ông cụ đến đảo ạ?"

 

“Ông lo cho Tiểu Thư, nên qua đây xem , cũng là gửi gắm Tiểu Thư cho chúng chăm sóc."

 

Vài ngày .

 

Sau khi ông ngoại Tần lên đảo, Lương Quang Minh và Lâm Ngọc Lan với tư cách là chủ nhà chính thức tiếp đãi Tần Thư và ông ngoại Tần.

 

Trên bàn ăn sự hiện diện của cao tuổi như ông ngoại Tần, thể thiếu chuyện ôn chuyện cũ.

 

Nói về một chuyện thời họ còn nhỏ.

 

Đứa trẻ nhà nào nghịch ngợm đ-ập vỡ cửa sổ, đứa con gái nhà nào quàng khăn trải giường váy mặc chẳng hạn...

 

Những ngày tháng lúc đó là vô lo vô nghĩ nhất, và ngày càng hơn.

 

Ba cùng ông ngoại Tần trò chuyện về chuyện xưa, bàn ăn hề lạnh lẽo chút nào.

 

Ông ngoại Tần nhấp vài ngụm r-ượu, nheo mắt Lương Quang Minh và Lâm Ngọc Lan, cảm thán khôn nguôi.

 

“Không ngờ cuối cùng hai đứa kết hôn với , hồi trong khu tập thể còn đồn đại rằng Tiểu Thư thích Quang Minh, tức đến ba ngày ngủ , tưởng đứa cháu nhà sắp cuỗm mất chứ..."

 

“Ngoại, ngoại đừng nữa!

 

Chuyện đó căn bản là ."

 

Tần Thư lập tức bịt cái miệng đang lảm nhảm của ông ngoại Tần , cho ông lung tung nữa.

 

Đây là chuyện gì với chuyện gì chứ!

 

Lâm Ngọc Lan vẫn mỉm nhạt, nhưng câu vẫn lọt tai, lòng cô.

 

... ai ngờ kết hôn cuối cùng là cô và Lương Quang Minh.

 

Đáng lẽ là của Tần Thư mới đúng.

 

Ông ngoại Tần chắc là điều chăng.

 

Tần Thư vội vàng giải thích với Lâm Ngọc Lan:

 

“Chị Ngọc Lan, chị đừng ngoại em linh tinh, ông là uống say nên bừa đấy."

 

Lâm Ngọc Lan gật đầu, bình tĩnh :

 

“Không , già đều như cả."

 

Tần Thư và Lâm Ngọc Lan .

 

Không ai chú ý thấy ánh mắt đột nhiên tối sầm của Lương Quang Minh ở bên cạnh.

 

Sau bữa tối ngày hôm đó.

 

Ông ngoại Tần tìm cơ hội, chuyện riêng với Lâm Ngọc Lan một lát.

 

Chỉ hai họ.

 

Người già lớn tuổi nắm lấy tay Lâm Ngọc Lan, giọng khàn khàn thổ lộ.

 

“Ta còn nhớ năm đó... lúc mới đưa Tiểu Thư về, con bé là một đứa trẻ đầy gai nhọn, chịu tiếp xúc với ai, lời đều theo, ngay cả con bé cũng thích, chỉ thích mỗi cháu... thích theo cháu, bám lấy cháu, chuyện gì cũng với cháu...

 

 

“Tiểu Thư mà, từ nhỏ khổ, chịu bao nhiêu vất vả, theo cũng sống ngày nào thật sự ...

 

Tiểu Thư thường với , những ngày vui vẻ nhất của con bé chính là lúc chơi cùng cháu, chuyện gì cũng nghĩ, ngày nào cũng vui vui vẻ vẻ...

 

 

“Ngọc Lan , già , ngày tháng thể ở bên cạnh Tiểu Thư còn nhiều nữa.

 

Tuổi con bé kết hôn, cũng con cái, chờ , con bé sẽ trở thành cô độc một thôi.

 

Ta thật sự yên tâm chút nào...

 

Nghe cháu ở đây nên mới đặc biệt chuyến đấy."

 

Nói đến đây.

 

Ông ngoại Tần cố gượng dậy vẻ mặt mệt mỏi, mở mắt , Lâm Ngọc Lan đang yên lặng tiếng động ở bên cạnh.

 

Sự mệt mỏi trong đôi mắt của già biến mất lúc , trong ánh mắt chỉ còn sự khẩn cầu thiết tha.

 

“Ngọc Lan, cháu cứ coi như là sự ích kỷ của , nhưng chỉ tin tưởng cháu, Tiểu Thư cũng chỉ tin tưởng cháu thôi.

 

Chờ , phiền cháu chăm sóc Tiểu Thư nhiều hơn, đừng để con bé cô đơn một .

 

Coi như là lão già cầu xin cháu đấy."

 

 

Loading...